Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2020

Đưa đạo đức vào trong kinh doanh như thế nào?

(Tư vấn Khai Tâm) Hầu hết các doanh nghiệp đều công nhận đạo đức trong kinh doanh là một vấn đề quan trọng nhưng nhiều doanh nghiệp lại tỏ ra lúng túng không biết phải làm thế nào để đưa vấn đề này vào trong các hoạt động của mình. Dựa trên kinh nghiệm từ nhiều công ty trên thế giới và kết quả các nghiên cứu khoa học, dưới đây là một số gợi ý cho việc cần làm và yếu tố cần có để thực hiện đạo đức trong doanh nghiệp.

Quan điểm và sự gương mẫu của lãnh đạo
Thực tế cho thấy nhiều hành vi phi đạo đức của các nhân viên là do ảnh hưởng xấu từ cấp lãnh đạo. Nếu lãnh đạo đồng tình tiếp tay cho các hành vi như khai man thuế, làm gian, làm ẩu, qua mặt đối tác... thì không thể đòi hỏi sự trung thực của nhân viên. "Thượng bất chính hạ tắc loạn" ! Ngược lại, sự quyết tâm tôn trọng các giá trị đạo đức, cho dù trong nhiều trường hợp phải chịu thua thiệt, và sự gương mẫu trong việc thực hiện những giá trị này của lãnh đạo sẽ tạo niềm tin và động lực cho mọi người cùng nhau làm ăn chân chính.

Xây dựng bộ quy tắc đạo đức thống nhất
Phạm trù đạo đức thường rất rộng và trừu tượng, nhiều khi còn mang tính chủ quan. Do đó, để cụ thể hóa việc thực hiện các vấn đề đạo đức, mỗi doanh nghiệp nên xây dựng và áp dụng một bộ những quy tắc đạo đức thống nhất. Bộ quy tắc này được xem là một cẩm nang hướng dẫn cho nhân viên và là cơ sở để giải quyết các vấn đề liên quan đến đạo đức trong doanh nghiệp. Nội dung của bộ quy tắc đạo đức nên bao gồm bốn phần chính: 1. Sự ủng hộ và yêu cầu thực hiện đạo đức của lãnh đạo doanh nghiệp; 2. Cam kết và trách nhiệm của doanh nghiệp với nhân viên; 3. Các giá trị đạo đức và trách nhiệm mà nhân viên phải thực hiện đối với đồng nghiệp, lãnh đạo, khách hàng, chính quyền và cộng đồng; 4. Các phương thức thông tin và cách giải quyết các vướng mắc liên quan đến đạo đức.

Như vậy, trong bộ quy tắc đạo đức thì trách nhiệm của doanh nghiệp và lãnh đạo được nêu ra trước, sau đó mới đề cập đến trách nhiệm của nhân viên. Trong thực tế, các công ty ở Mỹ và Canada thường có những bộ quy tắc không dài quá hai trang, được trình bày đẹp, sinh động, ngắn gọn và dễ hiểu để phát cho mọi nhân viên. Doanh nghiệp không nên sao chép rập khuôn các quy tắc đạo đức chung chung hoặc thuê công ty tư vấn viết thay, mà nên tổ chức cho tất cả nhân viên cùng đóng góp xây dựng các quy tắc, tự đề ra trách nhiệm và hướng giải quyết khi xảy ra các vấn đề liên quan đến đạo đức. Các quy tắc cũng cần được cập nhật, điều chỉnh định kỳ cho phù hợp với tình hình thực tế và nguyện vọng của nhân viên. Khi được đóng góp ý kiến thì các nhân viên sẽ coi bộ quy tắc này là của chính mình nên sẽ tự giác thực hiện nó. Khi đó đạo đức trong kinh doanh không phải là những nội quy cứng nhắc trên giấy mà sẽ trở thành một nét văn hóa sống động trong công ty.

Các chương trình Huấn luyện về đạo đức
Xây dựng một bộ quy tắc chỉ là bước đầu đưa đạo đức trở thành nét văn hóa sống động trong công ty. Bộ quy tắc dù đầy đủ và rõ ràng đến đâu cũng không thể bao quát hết tình hình thực tế. Vì thế, việc hiểu và thực hiện đạo đức trong doanh nghiệp cũng cần được xem như huấn luyện các kỹ năng bán hàng, giao tiếp... Trong hoạt động hàng ngày của doanh nghiệp sẽ phát sinh rất nhiều tình huống mới làm nhân viên lúng túng không biết phải xử lý thế nào cho đúng về mặt đạo đức, như nhắm mắt cho qua để đạt chỉ tiêu hay nên dừng lại để kiểm tra khi phát hiện sản phẩm bị lỗi, hoặc có nên đuổi việc nhân viên khi vi phạm một lỗi nào đó? Trải qua những tình huống như vậy, doanh nghiệp cần tổ chức các chương trình huấn luyện về đạo đức kinh doanh để giúp nhân viên biết cách xử lý vấn đề cho đúng. Có thể đó là các khóa học tập trung hay ngoài giờ hoặc các buổi hội thảo, nói chuyện chuyên đề, hay thi đố vui xử lý tình huống, diễn kịch tuyên truyền, thi viết báo tường hay vẽ tranh cổ động... Nhiều công ty cũng có sáng kiến xây dựng các tình huống mẫu hoặc phát triển các quy tắc đạo đức chung thành những đoạn phim ngắn chiếu cho nhân viên xem.

Xây dựng các kênh thông tin
Nhiều công ty như Motorola hay Sundstrand đã thành lập một hội đồng gồm các nhân viên thường trực và chuyên trách về đạo đức. Khi có thắc mắc gì về vấn đề này thì nhân viên của công ty sẽ liên lạc với hội đồng này. Tương tự, các công ty Pacific Bell và Marathon Oil cũng đã thành lập các "đường dây nóng"giải quyết các vấn đề về đạo đức kinh doanh. Tập đoàn Texas Instruments thì xây dựng kênh thông tin qua hệ thống thư điện tử, nhân viên ở khắp thế giới để có thể liên lạc trực tiếp với những người chuyên trách vấn đề ở tổng công ty tại Mỹ.

Tuy nhiên, cũng cần tránh việc ỷ lại và dồn hết trách nhiệm vào những người chuyên trách.

Theo TBKTSG

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

6 khả năng cần rèn luyện để trở thành người lãnh đạo

 (Tư vấn Khai Tâm) 

 1. Khả năng quan sát có tính sáng tạo

Phát hiện vấn đề chính xác. Đây là khả năng nắm bắt trọng tâm từ quan sát sự việc nhiều phương diện và nhiều vấn đề. Nó thúc đẩy bạn nắm bắt thực chất vấn đề chứ không phải hiện tượng bên ngoài.

Nguời thiếu khả năng quan sát chỉ biết một chứ không thấy mười sẽ không thấy toàn diện. Người ra quyết sách thiếu khả năng quan sát sẽ không nắm bắt được cốt lõi vấn đề do đó không thể đưa ra phương án hữu hiệu từ đó gây lãng phí vốn và nhân lực. Người có khả năng sáng tạo thường giành được thành công trên thương trường.

2. Khả năng nhạy cảm

Nhạy cảm trong đối nhân xử thế. Một chủ nhân doanh nghiệp thời đại mới phải biết cách kết hợp nhân viên vào một bầu không khí văn hóa, tự động giúp nhân viên phát triển, hướng tới mục tiêu cao hơn. Bản thân cũng cần trực tiếp hòa hợp với nhân viên, duy trì việc huấn luyện và phát huy năng lực làm việc cùng tính sáng tạo của họ. Cần có nhạy cảm để kịp thời phát hiện những vấn đề gai góc phải giải quyết.

3. Khả năng nhìn xa

Xây dựng tương lai. Chủ doanh nghiệp có khả năng nhìn xa có thể suy đoán được những điều chưa biết, vận dụng tổng hợp các nhân tố, con số, mong muốn, cơ hội thậm chí cả những rủi ro... để xây dựng sự nghiệp. Họ sẽ không bị cám dỗ bởi những lợi ích nhỏ trước mắt, không sợ hãi với những khó khăn hiện tại mà trong lòng luân duy trì một mục tiêu dài hạn.

4. Khả năng ứng biến

Ứng phó với thay đổi. Đây là một kỹ năng rất khó, nó giúp bạn dự đoán trước được mục tiêu cần chú ý chứ không phải các vấn đề mà doanh nghiệp đang đối mặt. Nó giúp bạn bình tĩnh đối mặt với các tình huống chưa hề dự liệu hay không nghĩ tới xuất hiện trong quá trình lập nghiệp, thích ứng thuận lợi với các thay đổi.

5. Khả năng tập trung

Thi hành kế hoạch có hiệu quả, mọi sự việc hay tình huống phát sinh trong doanh nghiệp đều hỗ trợ hoặc ảnh hưởng đến các công việc của chủ doanh nghiệp. Khả năng tập trung sẽ giúp bạn tập trung nguồn vốn vào phần có hiệu quả nhất, tránh làm việc đánh đồng, mù quáng.

6. Khả năng nhẫn nại

Hướng tới tương lai. Chủ doanh nghiệp cần có những ý nghĩ và hành động vượt mọi người, đồng thời quên mình vì tương lai của sự nghiệp. Chỉ có tin tưởng mãnh liệt vào mục tiêu lâu dài và cố gắng trường kỳ một cách kiên nhẫn mới có thể thực hiện được mục tiêu. Cần nhất là phải nhẫn nại không được chùn bước.

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83


Thiếu tầm nhìn - khó giàu

 (Tư vấn Khai Tâm) Năm 1973, Gary Kildall viết hệ điều hành phần mềm cho máy tính cá nhân có tên là CP/M. Năm 1980, IBM bắt đầu hướng đến việc phát triển máy tính cá nhân vì họ thấy được một thị trường tiềm năng trong lĩnh vực này.

Ngay sau đó, IBM tiếp cận Kildall với ý muốn sử dụng sản phẩm của ông như một phần cốt lõi trong sản phẩm mới của họ. Tuy vậy, Kildall không mấy nhiệt tình với ý tưởng này. Huyền thoại của Thung lũng Silicon nói rằng anh thà bay trên chiếc phi cơ mới của mình và rơi xuống còn hơn là ngồi chung thuyền với IBM.

Nản lòng trước thái độ bất hợp tác của Kildall, IBM đã chuyển hướng sang hệ thống phần mềm khác - họ tìm đến Bill Gates, người đồng sáng lập ra một công ty nhỏ có tên là Microsoft cùng với Paul Allen. Gates đã tạo ra hệ điều hành MS-DOS (thật ra nó được viết dựa trên một phần của CP/M). Và sau cùng, Gates đã đặt bút ký kết thỏa thuận, cho phép IBM cài đặt phần mềm của Gates trong các máy tính cá nhân của IBM, và sau đó hệ điều hành hiện diện trong 95% máy tính cá nhân trên toàn thế giới.

Trước khi Internet thực sự bùng nổ vào năm 2000, Bill Gates đã là người giàu nhất thế giới (1996 - 2007) với tài sản lên đến hàng chục tỷ đôla. Hiện nay Gates đã rút lui khỏi Microsoft và dốc sức vào các hoạt động từ thiện nhưng ông vẫn được xem là huyền thoại trong lĩnh vực phần mềm máy vi tính. Còn Gary Kildall mất vào năm 1994. Ông được xem là một trong những nhà lập trình máy tính tài ba nhất thế giới nhưng lại là một người không đủ tầm nhìn về tương lai để có những bước đi chính xác trong hiện tại.

Dĩ nhiên, Gary Kildall không phải là người duy nhất không có tầm nhìn đó. Theo tạp chí American Scientist, Thomas J. Watson Sr., người sáng lập IBM, nói rằng: “Tôi nghĩ ở thời điểm này (1943) nhu cầu máy tính trên toàn thế giới có lẽ chỉ cần khoảng 5 máy là đủ”. Vào năm 1951, Douglas Hartree, một nhà toán học xuất sắc tại Đại học Cambridge, đã tạo ra chiếc máy phân tích vi phân đầu tiên (tiền thân của loại máy tính hiện đại) ở Anh. Nhưng ông cho rằng không một ai cần dùng những chiếc máy này cho công việc của họ hoặc có thể có đủ tiền để mua chúng. Nếu cả Thomas lẫn Douglas có tầm nhìn như Bill Gates, rất có thể họ mới chính là những người đã tạo nên lịch sử trong lĩnh vực công nghệ thông tin.

Nhà bán hàng bậc thầy Mỹ - Zig Ziglar tâm sự: "Tôi đang nói với bạn về những điều tốt đẹp trong hiện tại để làm nền tảng vững chắc cho tương lai. Khi tôi viết quyển sách này, tôi đã ở vào tuổi bát tuần, đã trải bao thăng trầm và nếm nhiều đắng cay ngọt bùi của cuộc đời. Giờ đây, tôi muốn chia sẻ những kinh nghiệm quý báu mà tôi đã chắt lọc trong suốt vài chục năm qua để giúp bạn sống một đời viên mãn. Đó chính là lý do tôi thấy mình có đủ tư cách trở thành tiếng nói từ tương lai của bạn, chia sẻ với bạn những điều tôi biết, những tinh hoa của cuộc đời.

Tôi không dám nói rằng cuộc sống của mình đã viên mãn nhưng tôi dám chắc là mình hiểu được cuộc sống viên mãn là như thế nào, cách thức vươn đến ra sao. Và tôi thực sự rất muốn chia sẻ, nhắc nhở và thúc đẩy tất cả các bạn hướng về phía trước. Tôi tin rằng nếu bạn thực hành những điều tôi vừa trình bày với bạn, tương lai của bạn sẽ khác biệt hoàn toàn - thành công hơn, hạnh phúc hơn, viên mãn hơn! Bạn sẽ có một tầm nhìn đúng đắn về tương lai để nắm chắc vận hội của mình, để có một nền tảng vững chắc ngay hôm nay và có thể thụ hưởng thành quả ở ngày mai.

Nhiều người thường hỏi tôi rằng họ sẽ thay đổi điều gì trong cuộc sống của mình nếu họ được quay trở lại thời thanh niên. Tôi xin phép được mượn câu trả lời của một người phụ nữ mà tôi đã gặp cách đây nhiều năm - cô ấy bảo rằng mình sẽ không thay đổi bất kỳ điều gì cả, vì nếu thay đổi, cô ấy có thể sẽ không ở nơi mà cô ấy đang đứng bây giờ, nơi mà cô ấy yêu thích nhất. Đó cũng là điều mà tôi tâm niệm với tư cách là người phát ngôn cho tương lai của bạn - nếu bạn yêu cuộc sống với tất cả trái tim, tâm hồn và lý trí, thì cuộc sống này sẽ đáp lại bạn bằng những điều tốt đẹp như thế.

Sự viên mãn không thể có được khi ta chỉ gắng sức vun vén cho riêng mình. Có nghĩa là, một khi bạn giúp người khác đạt được ý nguyện và hạnh phúc thì bạn sẽ nhận được sự mãn nguyện và hạnh phúc. Và khi tôi xem đó như là sứ mệnh của đời mình, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc trong việc động viên và thúc đẩy người khác khám phá ra mục đích sống thực sự của họ để sống có ý nghĩa và để lại di sản cho đời sau.

Chính vì xem đó như là sứ mệnh của đời mình nên tôi đã dồn mọi tâm sức, nhiệt huyết, niềm đam mê để thực hiện. Bất kể bạn làm nghề gì thì tất cả những gì bạn cần phải làm là tìm thấy mục đích sống của mình, nỗ lực thực hiện nó và trải nghiệm một cuộc sống trên cả tuyệt vời. Đó là một cuộc hành trình kéo dài đến suốt đời, một con đường thiên lý, một cuộc sống vĩnh hằng.

Tiến sĩ Tony Campolo cho rằng quá khứ của chúng ta rất quan trọng vì nó mang ta đến nơi mà ta đang đứng hôm nay. Quá khứ quan trọng là thế, nhưng nó gần như không quan trọng bằng cách mà bạn nhìn vào tương lai của mình, vì việc bạn nhìn vào tương lai sẽ xác định suy nghĩ của bạn ngày hôm nay. Và để có một tương lai xán lạn, bạn cần phải bắt đầu ngay từ hôm nay, ngay từ lúc bạn mở ra một chương mới trong cuộc đời mình.

Tôi còn nhớ có một hôm vào những năm đầu khi tôi mới bước vào nghề diễn thuyết, tôi đến diễn thuyết thay cho Tiến sĩ Norman Vincent Peale vì ông ấy bị ốm. Những người có mặt hiển nhiên đã rất thất vọng vì họ phải lắng nghe một kẻ vô danh như tôi thay vì Tiến sĩ Peale nổi tiếng của họ. Dù vậy, tôi vẫn không cảm thấy áp lực đè nặng mà cố gắng thể hiện hết khả năng của mình. Sau buổi diễn thuyết, một người phụ nữ đứng tuổi tiến lại gần tôi và hỏi về vật thay thế mà tôi có đề cập trong bài thuyết trình của mình. Thay vì giải thích cho bà về điều này, tôi đã kể cho bà nghe một câu chuyện ngắn.

Câu chuyện của tôi quay ngược thời gian vào lúc tôi còn là một cậu bé hiếu động, thích chơi bóng trong giờ giải lao ở trường tiểu học. Lúc đó, một cậu bạn cùng lớp không may đá quả bóng vào cửa sổ làm vỡ một ô cửa kính. Cô giáo của chúng tôi đã phải cắt một mảnh giấy cứng để lấp vào ô kính đó. Vì thế, tôi bảo với bà ấy rằng tôi giống như một tấm kính thay thế cho Tiến sĩ Peale. Với thiện ý và sự mãn nguyện hiển hiện trên gương mặt, bà hồ hởi đáp: “Vậy thì, ông Ziglar ạ, tôi không nghĩ ông là một tấm giấy cứng thay thế đâu. Tôi nghĩ ông thật sự là ‘một tấm kính có thật’”.

Những lời nói của bà dẫu rất hình tượng, nhưng tôi vẫn nghĩ về nó trong sự liên hệ với sứ mệnh đời mình. Thực sự, tôi muốn làm một điều gì đó có ý nghĩa để bạn soi rọi và hướng đến một tương lai tươi sáng, một cuộc sống tốt đẹp hơn. Vì thế, tôi muốn đến gần bạn hơn - tôi đến từ tương lai của bạn để khuyến khích bạn, van nài bạn hãy nhận lấy món quà hào phóng mà cuộc sống đã ban cho chúng ta. Đó là tình yêu thương, là lòng bác ái. Một khi bạn nhận được món quà vô giá này, bạn cảm thấy như có một động lực phi thường để hoàn thành những công việc hằng ngày, tìm thấy và vươn đến mục đích cuộc đời; bạn cảm thấy yêu thương những người xung quanh như yêu chính bản thân mình.

Hôm nay, tôi muốn nói với bạn rằng tương lai của bạn sẽ rất tuyệt vời nếu bạn bước vào đó ngay từ giây phút này để giao hòa với mọi người, với cuộc sống. Đừng để lỗ hổng trong tâm hồn bạn ngày càng mở rộng. Hãy lấp đầy nó bằng lòng yêu thương và tình nhân ái để sống một cuộc sống mà bạn hằng mơ ước.

Chúc các bạn sớm đạt đến một cuộc sống “Trên cả tuyệt vời”.

(Trích cuốn sách "Vươn tới sự hoàn thiện" do Công ty First News phát hành.

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

Dùng người tài trẻ – một “tiêu chí” của người lãnh đạo


(Tư vấn Khai Tâm) Bởi thế mới thấy “chất xám” luôn đứng ở cung “thiên di”, từ các cơ quan, các công ty nhà nước, “di trú” đến các công ty hay tập đoàn tư nhân.Đây là một bài học và liệu có ý nghĩa gì không đối với công việc tuyển chọn người lãnh đạo, mà ngành GD và ĐT đang gắng có những cải tiến?

Ngành giáo dục và đào tạo đang có những động thái mới đáng chú ý trong việc tuyển chọn người lãnh đạo từ cấp cơ sở đến cấp vĩ mô. Đó là việc thi tuyển chức danh trưởng phòng GD và ĐT cấp quận, thi tuyển chức danh hiệu trưởng, phó hiệu trưởng các trường trung học phổ thông, và gần đây là trưng cầu ứng viên cho chức thứ trưởng GD và ĐT.Những người tuổi trẻ, tài cao

Còn ở trên thế giới, cụ thể là nước Mỹ, mới đây, báo chí thông tin về chuyện bước chân vào Nhà Trắng, tổng thống Mỹ Barack Obama đã mang theo những người giúp việc rất trẻ. Điều đó cho thấy quyết tâm của ông trong việc thay đổi nước Mỹ. Trong những người trẻ, có hai người thật đặc biệt.




Nhóm Truyền thông của Tổng thống Obama, từ trái qua: Ellen Moran - Giám đốc truyền thông, Dan Pfeiffer - Phó GĐ Truyền thông, John Favreau - Giám đốc Bộ phận viết diễn văn, Robert Gibbs - Thư ký báo chí của Nhà Trắng (Ảnh: Vanityfair.com)

Người thứ nhất là Jonathan Favreau, 27 tuổi, mới tốt nghiệp đại học và là người viết diễn văn cho Thượng nghị sỹ Obama từ năm 2005. Chính Jonathan Favreau đã viết các bài diễn văn “rất trọng lượng”, sâu sắc và gây ấn tượng đặc biệt trong quá trình Obama vận động tranh cử, cũng như diễn văn nhậm chức của tổng thống Obama. Hiện anh đang là Giám đốc Bộ phận viết diễn văn cho tổng thống, một vị trí quan trọng tại Nhà Trắng. 

Diễn văn chính là phát ngôn của tổng thống, là thông điệp mà người đại diện cấp cao nhất của chính phủ gửi tới đất nước mình, tới nhân dân của mình và cho cả thế giới. Một diễn văn trí tuệ sâu sắc, có lòng nhiệt huyết thật sự vì cái chung, có tính nhân văn sẽ kêu gọi và tập hợp được quần chúng. 

Còn những diễn văn sáo mòn, tẻ nhạt, chung chung, để tìm chốn “an toàn” chỉ mang lại sự mệt mỏi, hình thức và không thể có sức lôi cuốn lòng người. Một diễn văn như diễn văn nhậm chức của Obama cho thấy năng lực tư duy, tầm chiến lược và khát vọng của người lãnh đạo. Và Obama đã truyền được ngọn lửa yêu nước Mỹ, ý chí “thay đổi và sáng tạo lại nước Mỹ” tới toàn dân tộc Mỹ. 

Những bài diễn văn trong suốt quá trình tranh cử hai năm trời của tổng thống Obama làm rung động, quyến rũ người Mỹ và biết bao người trên thế giới lại được viết bởi một người trẻ, mới 27 tuổi. Chao ôi, câu chuyện của một tổng thống cũng vào loại trẻ tuổi ở một cường quốc dám dùng người tài trẻ tuổi như thế, khiến người viết bài này, vừa bị phấn khích vừa thấy rất buồn. Nói đông nói tây thì cuối cùng là để nói về chính chúng ta. Việt Nam: Những người trẻ là những "cậu bé"




Nhóm giảng viên trẻ và cán bộ trẻ khoa sinh Trường ĐH Khoa học tự nhiên (ĐH Quốc gia TP.HCM) tại phòng thí nghiệm nghiên cứu và ứng dụng tế bào gốc (Ảnh: Tuổi Trẻ)
Với những người 27 tuổi ở Việt Nam thì trong mắt hầu hết những nhà quản lý hay tổ chức chỉ là mấy “cậu bé”. Ở bất kỳ một ngành nào, trong đó không loại trừ ngành GD và ĐT, trong các trường đại học, viện nghiên cứu đều có thể có hiện tượng này. 

Có những cán bộ rất có năng lực và trách nhiệm với công việc, được mọi người trong cơ quan đánh giá cao và quý trọng, nhưng mỗi lần bỏ phiếu tín nhiệm, bổ nhiệm họ thì không ít ông thủ trưởng lại nói: “Đồng chí ấy có năng lực và kỷ luật nhưng còn trẻ cần được thử thách thêm”....Thời gian cứ trôi đi, sự thử thách cứ kéo dài...Ngoảnh đi ngoảnh lại, thật hài hước, trong số những người ấy, có người tuổi đã trên 45 tuổi mà vẫn còn được coi là “trẻ”. 

Cụm từ: “Còn trẻ cần được thử thách thêm” đã trở thành khẩu ngữ của nhiều người lãnh đạo cơ quan khi không muốn dùng, hay “sợ dùng” những người tuổi còn trẻ mà đã tỏ ra có năng lực. Tuy mấy năm trở lại đây, hiện tượng này đã được cải thiện nhưng chỉ là muối bỏ bể mà thôi. 

Tại sao người ta lại không dám nghe sự thật trong tâm hồn và trí tuệ của những người trẻ? Tại sao người ta lại không dám giao phó sứ mệnh cho những người trẻ nhưng có tài có đức, mà lại chỉ dám dùng những người biết bảo sao nghe vậy, biết săn đón, biết đoán ý thủ trưởng kiểu “người tung kẻ hứng”? Hỏi vậy nhưng tôi biết ai cũng trả lời được và trả lời đúng. 

Bổ nhiệm... ngoài chuyện công việc 

Người trẻ thứ hai của Nhà Trắng là cô Alejandra (Ali) Campoverdi, một cô gái rất trẻ và đẹp. Vị trí của cô tại Nhà Trắng là trợ lý cho Phó Giám đốc Nhân sự của Tổng thống Obama - một vị trí vô cùng quan trọng. Việc cô Alejandra (Ali) Campoverdi còn ít tuổi hơn cả Jonathan Favreau nhưng lại làm trợ lý nhân sự của Nhà Trắng thì đối với người Việt Nam khó tưởng tượng nổi. 

Tổ chức nhân sự mà chúng ta thường gọi là tổ chức cán bộ- bộ phận có tầm quan trọng đặc biệt. Những người làm công việc này phải là những người rất hiểu biết về con người, công bằng, vì lợi ích chung… Còn nếu chỉ vì lợi ích cá nhân, vì tư lợi, gây phe cánh thì rút cục người ta chỉ đưa vào những vị trí quan trọng của một cơ quan, một tổ chức… những người không xứng đáng, không có cả tài lẫn đức. Vì sự trong sáng, công bằng và vì lợi ích chung, Obama lựa chọn những người rất trẻ hoặc những cô gái xinh đẹp nhưng thực sự có tài giúp việc cho mình mà không sợ bất cứ dị nghị nào.

Ở Việt Nam thì sao? Nếu một ông thủ trưởng hay một ông giám đốc chọn một người giúp việc xinh đẹp thì ngay lập tức người ta nghĩ đến những điều không bình thường. Tại sao lại có tình cảnh đáng buồn này? Vì đó là những ý nghĩ không thiện chí và vì hiện thực ở nước ta lâu nay cho thấy mối quan hệ giữa ông thủ trưởng hay giám đốc với một trợ lý, hay một thư ký là một cô gái xinh đẹp thường không trong sáng cho lắm. Nói đúng hơn, nó chẳng liên quan gì tới công việc cả… 

Nghĩa là việc chọn lựa người giúp việc ở không ít cơ quan, tổ chức, trường học hay là việc bổ nhiệm của chúng ta, quả thực có nhiều trường hợp không vì lợi ích chung của cơ quan, lĩnh vực, của nhà trường, không vì sự thực chất của con người mà là vì những lý do bên ngoài. "Chất xám" đứng ở cung "thiên di"




Trí tuệ là tài sản lớn nhất
(Ảnh minh hoạ: unicom.com.vn)
Mới đây, Steve Chang người được mệnh danh là Bill Gates châu Á đã cất công tìm kiếm nhân tài cho công ty của ông. Bởi ông hiểu rõ một chân lý muôn thuở: Trí tuệ là tài sản lớn nhất. Chúng ta cũng có nói đến việc sử dụng nhân tài nhưng dường như cũng chỉ nói cho “có vẻ” mà thôi.

Có nhiều không một ông (bà) thủ trưởng một cơ quan, một đơn vị trường học ở VN lại có một chiến lược săn lùng những người tài cho cơ quan mình? Ngoại trừ những công ty hay những tập đoàn tư nhân vì lợi ích của công ty hay tập đoàn là lợi ích của chính cá nhân họ. 

Bởi thế, mới thấy “chất xám” luôn đứng ở cung “thiên di”, từ các cơ quan, các công ty nhà nước, “di trú” đến các công ty hay tập đoàn tư nhân. Đây là một bài học và liệu có ý nghĩa gì không đối với công việc tuyển chọn người lãnh đạo, mà ngành GD và ĐT đang gắng có những cải tiến. 

Biết dùng người tài và dám dùng người tài trẻ là một phẩm chất đặc biệt, thậm chí coi như một “tiêu chí” của người lãnh đạo các ngành, các cấp, trong đó có ngành GD, phản chiếu tư duy trẻ của người lãnh đạo đó, trước hết vì lợi ích chung. Một khi chúng ta không thực sự thấy cấp thiết trong việc săn lùng và sử dụng người trẻ có tài có đức, vẫn còn đầy định kiến về người trẻ, cũng là vô hình chung chúng ta đã “lão hóa” tư duy của dân tộc và kéo cả dân tộc đi chậm lại trên hành trình hội nhập.

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

Khách hàng chưa phải là thượng đế

(Tư vấn Khai Tâm) Khi một nhân viên mới đến, Chủ tịch một Tập đoàn hàng đầu thế giới với doanh thu trên 6 tỷ USD mỗi năm đã tận tay rót trà mời.

Đích thân ông giới thiệu cho nhân viên mới về công ty, về quan điểm kinh doanh và những điều mà ông mong đợi ở họ. Đồng thời ông cũng chỉ ra nguyên tắc riêng của doanh nghiệp và chế độ đãi ngộ đối với từng nhân viên trong công ty.

Vị lãnh đạo ấy là Hal Rosenbluth, người đã biến Rosenbluth International từ một công ty gia đình nhỏ thành Tập đoàn du lịch có trên 5.300 nhân viên, gần 1.000 văn phòng ở tất cả các bang của nước Mỹ và 53 quốc gia trên thế giới, với doanh số hàng năm đạt hơn 6 tỷ USD. Tỷ lệ tăng trưởng là 1 tỷ USD mỗi năm.

Ông cũng chính là một trong 2 tác giả của cuốn sách “Khách hàng chưa phải là thượng đế”. Cuốn sách là bí quyết thành công của Rosenbluth International khi đặt nhân viên lên hàng đầu. Triết lý kinh doanh có vẻ hơi ngược đời nhưng lại được ông vận dụng thành công đưa Rosenbluth International thành tập đoàn hàng đầu trong lĩnh vực du lịch tại Mỹ.

Rosenbluth cho biết, ông đặt niềm tin tuyệt đối vào tầm quan trọng của hạnh phúc nơi công sở, đó chắc chắn là yếu tố các chủ chốt để có dịch vụ tốt. Tất nhiên, khách hàng chính là lý do để công ty tồn tại, nhưng để phục vụ khách hàng tốt nhất, thì phải coi trọng nhân viên. Theo ông nhân viên là những người phục vụ khách hàng, sự phục vụ cao nhất chỉ đạt được khi xuất phát từ con tim. Vậy nên, công ty nào có được trái tim của nhân viên, công ty đó sẽ có dịch vụ tuyệt vời nhất.

Điều này cũng giống với câu chuyện cổ về “Chiếc xe độc mã”. Hãy tạm coi nhân viên đại diện cho con ngựa, nếu chủ doanh nghiệp cho khách hàng lên xe rồi đặt chiếc xe lên phía trước con ngựa, khách hàng sẽ chẳng đi được bao xa. Dù doanh nghiệp có đãi khách hàng bằng champagne và trứng cá muối trên xe, thì họ cũng chẳng thể nhích đi được một bước, chừng nào những con ngựa còn ở đằng sau họ...

Các công ty chỉ tự đánh lừa bản thân mình khi tin rằng: “Khách hàng là thượng đế”. Nhân viên sẽ không coi khách hàng là số một chỉ vì lãnh đạo của họ kỳ vọng như vậy. Chỉ khi nhân viên nhận thấy mình quan trọng như thế nào, thì họ mới chân thành chia sẻ cảm giác của mình với người khác. Từ triết lý kinh doanh này, Hal Rosenbluth đã xây dựng được một công ty có tỷ lệ giữ khách hàng là 98% - một con số kỷ lục.

Lâu nay, các doanh nghiệp luôn đặt ra cho mình một triết lý kinh doanh rằng "khách hàng là thượng đế", song trên thực tế, việc thực hiện được điều này lại không dễ dàng gì. Tại cuộc tọa đàm mới đây về mối quan hệ giữa doanh nghiệp và khách hàng, Công ty Thái Hà Books đã đưa ra vấn đề trái ngược hẳn với những gì mà các ông chủ doanh nghiệp hay đề cập là "Khách hàng chưa phải là thượng đế".

Cái lý được đưa ra là, nếu công ty tạo cho nhân viên cảm giác căng thẳng, lo sợ và thất vọng thường xuyên, họ sẽ mang những cảm giác ấy về nhà, tạo ra những căng thẳng trong gia đình và họ sẽ lại mang tâm trạng ấy đến công ty ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa, vòng quay ấy lặp đi lặp lại… Dần dần, sự đam mê, nhiệt tình trong công việc sẽ bị thay thế bằng nỗi lo sợ, trách nhiệm phải hoàn thành công việc luôn đè nặng trên vai. Hậu quả xấu hơn là khi nhân viên của bạn đến gặp khách hàng bằng chính tâm trạng bất ổn ấy. Lúc đó, khách hàng sẽ là người hứng chịu sự khó chịu, bực bội ấy và họ sẽ chẳng thể là thượng đế theo đúng những gì mà ông chủ doanh nghiệp mong muốn.

Ông chủ tập đoàn Rosenbluth International - Rosenbluth đã tạo ra môi trường làm việc vui vẻ và hiệu quả cùng các nhân viên thích hợp với từng vị trí, phục vụ khách hàng hết lòng từ chính con tim... Rusendbluth coi dịch vụ là sự kết hợp của 3 yếu tố Thái độ, Nghệ thuật và Quy trình, tạo điều kiện để mỗi nhân viên thể hiện hết khả năng của mình, luôn khuyến khích tạo dựng và nuôi dưỡng các ý tưởng, tìm kiếm cơ hội, sử dụng công nghệ để giải phóng nhân viên, giúp họ có thể sáng tạo và tập trung chăm sóc khách hàng tốt hơn.

Hơn mười năm qua, các chiến lược và ý tưởng của ông đã tạo động lực thúc đẩy cho rất nhiều CEO, các nhà lãnh đạo, quản lý doanh nghiệp, các chuyên gia thực hiện, trong đó có Jeff Greenfield, Scott McNealy... Những bí quyết này ngày càng tỏ ra hiệu quả khi Rosenbluth International vẫn giữ vị trí là tập đoàn dịch vụ du lịch hàng đầu ở Mỹ kể từ sau thảm họa khủng bố 11/9.

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

Tập để đừng ác cảm với nhân viên

 

(Tư vấn Khai Tâm) Quan niệm sếp lúc nào cũng đúng đang được nhiều lãnh đạo doanh nghiệp thừa nhận không còn phù hợp và họ đang nỗ lực gạt bỏ những định kiến cá nhân để gần gũi với nhân viên hơn nữa.

“Ghét” người bất kể đúng sai

Ông Cảnh (*), tổng giám đốc kiêm chủ tịch HĐQT một công ty cổ phần ở Hà Nội, chuyên sản xuất hàng inox gia dụng có trên 15 năm hoạt động, với khoảng 600 nhân viên, đã chia sẻ với các doanh nhân tại một cuộc hội thảo diễn ra ở TPHCM: “Tôi từng khởi nghiệp rất sớm, học hành khá thành công (thạc sĩ quản trị kinh doanh trường Đại học Tổng hợp Irvine (Mỹ) - NV), trong thời gian công tác cũng thăng tiến trên nhiều cương vị. Chính vì thế tôi luôn nghĩ mình giỏi, luôn cho rằng mình bao giờ cũng hành xử đúng, duy ý chí, áp đặt từ trên xuống, còn cái sai luôn thuộc về nhân viên, hiếm khi có lời khen tặng đối với những cộng sự…”.

Ông còn kể thêm rằng trong số nhân viên làm việc trực tiếp với ông trong nhiều năm liền có một cô mà “nhìn đâu cũng thấy ghét”, mặc dù cô không làm gì mắc lỗi.

Anh Tuấn, làm quản lý tại một công ty dược ở TPHCM, cũng thừa nhận rằng anh là người hay phàn nàn với đồng nghiệp, kể cả với cấp trên, nếu họ làm điều gì phật ý.

Trong khi đó anh Hàn, làm việc tại một công ty đầu tư tài chính, cho biết rất khó kiềm chế bản thân nếu cấp dưới không thể tiếp thu những điều anh muốn chia sẻ, nhất là những kiến thức mới.

Còn bà Quỳnh, lãnh đạo một doanh nghiệp chuyên sản xuất thực phẩm có hàng trăm nhân viên, cũng cho biết trên cương vị của mình, mỗi khi tiếp xúc với bất kỳ ai bà cũng không dám bộc lộ cảm xúc.

“Một trợ lý làm việc với tôi đã được bảy năm nhưng chưa bao giờ được tôi dành cho một lời khen tặng dù người đó làm việc rất tốt”, bà nói.

Những lời trần tình trên chỉ là một phần nhỏ trong muôn vàn tình huống “khó chịu với nhân viên một cách vô lý” mà rất nhiều người quản lý, nhà lãnh đạo mắc phải. Bản thân những “người khó chịu” cũng thừa nhận những định kiến vô lý ấy chẳng những không mang lại điều gì tốt đẹp trong công việc, mà còn có thể dẫn tới những mối “nguy hại” khác nếu không kịp tìm ra cách tháo gỡ.

Tìm cách tháo gỡ

Tại một buổi hội thảo về việc tìm cách khắc phục sự ác cảm với nhân viên, các nhà lãnh đạo doanh nghiệp đã chia thành nhiều nhóm để thảo luận, bộc lộ bản thân nhiều hơn, mạnh dạn nói những điều mà trước đây chưa dám nói, chia sẻ những vướng mắc trong cách hành xử với nhân viên và cùng giải đáp những câu hỏi như: Điều gì đã cấu thành nên người lãnh đạo? Đâu là con người thật của người lãnh đạo? Chúng ta là người có khả năng lãnh đạo hay đang giả vờ làm người lãnh đạo? Tại sao chúng ta (những người lãnh đạo) luôn đeo mặt nạ, luôn che giấu những điều bất an, nỗi sợ hãi để lấy lòng những người khác hoặc không dám thừa nhận ưu điểm của nhân viên?...

Anh Tuấn cho biết sau khi cùng với hàng chục doanh nhân khác tìm ra lời giải cho các câu hỏi trên, anh nhận ra rằng sự khó chịu, việc hay phàn nàn người khác một cách vô lý cũng chẳng giải quyết được điều gì. “Tôi nghiệm ra rằng mình chỉ như một hòn đá, lãnh đạo cấp trên thì lái xe cán qua, còn nhân viên là mặt đường tác động lên hòn đá. Vậy nếu tôi cứ phàn nàn hết người này đến người nọ về những chuyện không vừa lòng thì cũng chẳng đi đến đâu!”, anh nói.

Theo bà Quỳnh, nếu người lãnh đạo biết lắng nghe, biết chia sẻ những suy nghĩ thật của mình với nhân viên thì sẽ tạo nên sự gắn kết chặt chẽ trong nội bộ doanh nghiệp. “Công ty có hơn 10 năm hoạt động nhưng đến bây giờ tôi mới nhận ra rằng nếu biết lắng nghe, biết chia sẻ với nhân viên thì đó mới chính là nguồn năng lượng giúp nhân viên làm việc hiệu quả, tạo nên văn hóa doanh nghiệp. Mọi thay đổi phải bắt đầu từ mỗi cá nhân và phải bắt nguồn từ người lãnh đạo thì mới tạo nên sự lan tỏa sâu rộng trong đơn vị”, bà nói.

Còn đối với ông Cảnh, theo ông, việc trước tiên cần làm là sẽ tự làm mới mình bằng cách từ bỏ sự “ngoan cố” vì định kiến vô lý với nhân viên. Cũng theo ông Cảnh, việc áp đặt công việc cho nhân viên sẽ tạo nên bầu không khí nặng nề dẫn đến hiệu quả công việc thấp, khó hoàn thành chỉ tiêu đặt ra.

“Tôi nghĩ đã đến lúc mình cần biết cách cảm kích nhân viên vì chính họ đã góp phần tạo dựng nên những thành công cho doanh nghiệp. Có lẽ kể từ nay, mỗi khi vào phòng họp, tôi sẽ không thể hiện bộ mặt “ngầu” của người lãnh đạo, thay vào đó là vẻ mặt thanh thản của một người biết bỏ bớt sự cố chấp. Tôi sẽ cố gắng nhìn những điểm tốt, điểm tích cực của nhân viên. Nếu mình chưa hoàn hảo thì cũng không nên bắt người khác hoàn hảo theo chủ kiến của mình”, ông Cảnh nói.

(*) Tên các nhân vật trong bài viết đã được thay đổi.

Theo thời báo kinh tế Sài gòn

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83


15 cách phát triển doanh nghiệp hiệu quả

(Tư vấn Khai Tâm) Đầu năm thường là lúc bạn cần bắt tay vào lên kế hoạch phát triển doanh nghiệp trong năm mới. Dưới đây là 15 gợi ý để bạn tham khảo.

1. Chú ý nhiều hơn

 Tăng cường hơn sự để tâm của bạn tới các vấn đề như tiền bạc, các nhu cầu, các khoản chi phí, những điều sắp xảy ra, những gì đang diễn ra, những khoảng trống hiện có là gì, v.v… Hãy biết rõ bạn đang ở đâu.

2. Cho nhiều hơn những gì thuộc trách nhiệm của bạn

 Thực hành thói quen phục vụ nhiều hơn mức cần thiết thay vì chỉ là “bán được nhiều hơn”. Điều này có nghĩa là những gì bạn đem tới cho khách hàng sẽ vượt quá sự mong đợi của họ.Hãy gia tăng ảnh hưởng của bạn đối với khách. Cách nhanh nhất để đạt được sự thăng tiến chính là giành cho khách hàng và công ty của bạn một sự tăng trưởng thông qua chính công việc của bạn.

3. Gia tăng lợi nhuận trên từng giao dịch/tài khoản

 Hãy đưa tới nhiều giá trị hơn nữa tới khách hàng ở mức chi phí thấp nhất cho công ty của bạn. Các khách hàng chính là những tài sản, hãy thường xuyên đầu tư vào họ.

 4. Phát triển khả năng của bạn để cung cấp các giá trị

 Hãy tăng cường những khả năng của bạn (tài khoản tín dụng, các chuyên gia, các nhà đầu tư, đồng nghiệp, đối tác, các nhà tư vấn, những mối liên hệ và các phương thức kết nối). Hãy phát triển khía cạnh công nghệ của bạn. Công cụ làm việc càng tốt, bạn càng thu được nhiều kết quả tốt. Hãy tìm kiếm những nguồn tài nguyên có thể đẩy nhanh hoặc làm tinh nhuệ thêm khả năng cung cấp các giá trị của bạn.

 5. Tăng cường sự tự do và linh hoạt của bạn

 (hàng hóa tồn kho ít, khả năng cung cấp cao, hàng bán ra đạt số lượng lớn) Giữ tình trạng tài chính ổn định. Tăng lượng tiết kiệm và đầu tư của bạn.

 6. Phát triển thị trường hiện có

 Hãy hợp tác làm ăn nhiều hơn với những khách hàng hiện tại và đi sâu thêm vào từng thị trường.

 7. Phát triển hình ảnh của bạn và sự xuất hiện trên thị trường

Có thêm được nhiều sự chia sẻ. Cải thiện và nâng cao danh tiếng của bạn với tư cách một chuyên gia thực thụ.

8. Phát triển các mối kinh doanh của bạn

Xây dựng một nguồn khách hàng tương lai rộng lớn và tốt hơn. Hãy hướng tới những tiềm năng của năm mới ngay từ bây giờ. Xác định được nhiều hơn các thượng đế có chất lượng.

 9. Tăng cường các mối liên hệ thân thiết nhất

 Dành sự quan tâm đặc biệt hơn nữa tới những yếu nhân trong lĩnh vực nghề nghiệp của bạn. Hãy giúp họ phát triển. Tỏ sự tri ân tới họ thường xuyên hơn. Họ sẽ trở thành những nguồn tài nguyên giá trị hơn nhiều nữa đối với bạn.

 10. Phát triển lực lượng nhân viên ảo

 Tìm kiếm những tài năng có thể mở rộng thêm những năng lực của bạn mà không làm gia tăng chi phí đầu tư. Hình thành những liên minh chiến lược và liên kết với các đại lý bán lẻ và các đồng nghiệp khác.

 11. Phát triển các thị trường mới

Hãy vượt ra bên ngoài những kênh thông thường của bạn. Hãy tự hỏi rằng, “Những ai khác nữa sẽ là người hưởng lợi từ những việc chúng ta đang làm?” Hãy mở rộng những suy nghĩ của bạn.

12. Để những người khác bán hàng cho bạn

 Tăng cường thêm những lời giới thiệu tín nhiệm từ người khác về bạn. Hãy tìm kiếm thêm những sự chứng thực và xác nhận mới về chất lượng dịch vụ của bạn. Có được những ví dụ cho thấy những người khác đã hưởng lợi ích từ những việc bạn đang làm như thế nào.

 13. Phục vụ cộng đồng của bạn

 Hãy là một công dân có trách nhiệm. Hãy làm cho những nơi bạn sống và làm việc trở nên tốt đẹp hơn vì bạn và doanh nghiệp của bạn hoạt động ở đó.

 14. Phát triển nghề nghiệp của bạn

 Nâng cao chất lượng công việc bạn làm. Tham gia hiệp hội ngành nghề của bạn. Viết báo, tham gia dạy những người khác và hỗ trợ nghề nghiệp của bạn.

15. Tăng thêm sự quan tâm, đồng cảm và nhạy cảm

 Hãy trở thành người thực sự quan tâm tới việc tạo ra sự khác biệt. Nếu bạn không quan tâm tới những người khác, làm sao họ sẽ quan tâm và muốn lắng nghe bạn đây?

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

Văn hóa doanh nghiệp

 

(Tư vấn Khai Tâm) Văn hóa doanh nghiệp là toàn bộ các giá trị văn hóa được gây dựng nên trong suốt quá trình tồn tại và phát triển của một doanh nghiệp, trở thành các giá trị, các quan niệm và tập quán, truyền thống ăn sâu vào hoạt động của doanh nghiệp ấy và chi phối tình cảm, nếp suy nghĩ và hành vi của mọi thành viên của doanh nghiệp trong việc theo đuổi và thực hiện các mục đích.

 Văn hóa doanh nghiệp có những đăc trưng cụ thể riêng biệt. Trước hết văn hóa doanh nghiệp là sản phẩm của những người cùng làm trong cùng doanh nghiệp và đáp ứng nhu cầu giá trị bền vững. Nó xác lập một hệ thống các giá trị được mọi người làm trong doanh nghiệp chia sẻ, chấp nhận, đề cao và ứng sử theo các giá trị đó. Văn hóa doanh nghiệp còn góp phần tạo nên sự khác biệt giữa các doanh nghiệp và được coi là truyền thống riêng của mỗi doanh nghiệp.

 Trong một thế giới khi những chuẩn mực xã hội về sự thành công không còn đo bằng thành công của một cá nhân nữa mà đẩy lên tập thể. Và dù trên mức độ cá nhân thì cá nhân cũng không bao giờ coi là thành công nếu tập thể không thành công.

Văn hóa doanh nghiệp tạo cho mỗi thành viên hiểu được giá trị của bản thân đối với công ty.

 Một tổ chức chỉ phát triển khi tất cả các thành viên hiểu được mình đang ở đâu? Họ đang làm gì? Vai trò của họ đến đâu? Với mục tiêu cụ thể họ sống trong môi trường cống hiến chia sẻ ý kiến được ghi nhận thành công… Tất cả hiểu rằng họ là thành phần không thể thiếu của công ty. Họ như mắt xích của dây chuyền hoạt động, nếu như mắt xich ngừng hoạt động thì toàn bộ hệ thống sẽ ngừng theo.

 Văn hóa doanh nghiệp tạo cho tất cả mọi người trong công ty cùng chung thân làm việc, vượt qua những giai đoạn thử thách, những tình thế khó khăn của công ty và họ có thể làm việc quên thời gian.

Văn hóa doanh nghiệp có thể tạo sự khích lệ, động lực cho mọi người và trên hết là để tạo nên khí thế để làm nên chiến thắng.

 Chính vì vậy, VHDN chính là tài sản vô cùng quý giá, là phần hồn của doanh nghiệp, là dầu bôi trơn cho cỗ máy vận hành. VHDN giúp tạo lợi thế cạnh tranh, thu hút nhân tài, gắn bó nguồn lao động, tạo nên bản sắc nhận diện riêng của tổ chức, tạo sự ổn định cho tổ chức và là nguồn lực của doanh nghiệp.

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng

 

( Tư vấn Khai Tâm)

“ Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”. Câu nói nằm trong 36 kế của binh pháp Tôn Tử, được áp dụng trong mọi thời đại, mọi lĩnh vực khác nhau và đã đem lại những thành tựu to lớn. Áp dụng trong lĩnh vực kinh doanh buôn bán trước tiên bạn phải hiểu được chính mình là ai, đang ở vị trí nào, bạn có những kinh nghiệm gì, đối thủ của bạn ra sao…trong những tình huống dưới sẽ cho bạn thấy những kỹ năng kinh nghiệm cho sự phát triển của tổ chức, doanh nghiệp:

1. Rùa thi chạy với thỏ trên mặt đất thì chẳng thể nhanh bằng, nhưng rùa bơi dưới nước thỏ chẳng thể đuổi theo:

 -> Mỗi người một sở trường, đừng đặt bản thân sai vị trí.

2. Quạ đen bắt chước đại bàng đi bắt dê, kết quả bị lông dê quấn chặt, cuối cùng bị người chăn dê giết chết:

-> Không phải cứ bay trên không đều là đại bàng, nhận rõ bản thân mình là ai mới sống được dễ dàng.

3. Một hôm, kiến ngẫu hứng thách thức voi thi sức mạnh. Kiến nói kiến có thể nâng được vật nặng gấp trăm lần trọng lượng cơ thể. Voi nghe xong rũ mình một cái, bùn trên người voi rơi xuống khiến kiến chết luôn tại chỗ:

-> Không biết người biết ta, chết lúc nào không biết.

4. Ngựa gặp lạc đà trên sa mạc, thấy lạc đà có cái bướu trên lưng thật khó coi nên nói: “Ôi anh bạn, cái bướu trên lưng của anh thật xấu quá đi thôi”. Lạc đà nghe xong chỉ ung dung nhìn về chân trời. Cuối cùng, lạc đà vượt qua sa mạc, còn ngựa thì đã sớm chết khát.

-> Đừng cười người khác, nếu không rất có thể ngày nào đó bạn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.

5. Có chú thỏ rất lười, ngày nào cũng ăn cỏ ở miệng hang mình ở, cuối cùng bị thợ săn phát hiện bắt thịt:

-> Làm gì cũng cần nghĩ tới hậu quả, nếu không gánh được hậu quả thì đừng làm liều.

6. Mùa hè thời tiết oi bức, ngựa vằn ra bờ sông uống nước thấy hà mã đang vui đùa dưới làn nước trong xanh mát mẻ. Ngựa vằn nghĩ: Hà mã chơi được sao mình lại không? Nghĩ vậy nên ngựa vằn xuống nước chơi, chẳng bao lâu sau ngựa vằn bị cá sấu cắn chết:

-> Không có thực lực thì đừng có đùa giỡn, nguyên nhân bởi thua rồi bạn đền không nổi.

7. Hổ rủ sói vào sơn cốc săn thú, bắt được con mồi sẽ chia đôi. Sói nghĩ một hồi rồi đồng ý cùng đi, vào tới nơi hổ chặn đường rút lui duy nhất rồi bắt sói ăn thịt:

-> Hợp tác với đối thủ mạnh cần chuẩn bị sẵn cho mình đường lui.

8. Vịt thấy chim nhạn bay cao trên bầu trời tự do tự tại, cảm thấy bản thân mình cũng chẳng thua kém điều gì, chân tay lông cánh đủ cả sao lại không thể bay? Thế là vịt đi lên vách đá gieo mình xuống, bay được vài mét rồi rơi xuống vách đá, nửa người bầm dập, chân què cánh gãy:

-> Trước lúc chuẩn bị đầy đủ thì đừng đi thử sức mình với một lĩnh vực hoàn toàn mới lạ.

9. Rùa nằm phơi mình trên bờ cát tắm nắng, đột nhiên chim ưng xuất hiện. Rùa cho rằng mai mình cứng, thân mình nặng, chim ưng chắc chắn sẽ chẳng ăn được. Kết quả: Chim ưng quắp rùa lên cao nghìn trượng rồi thả ra, rùa rơi xuống vách đá, mai vỡ tan tành.

-> Đừng có tự tin quá mức về bản thân, người mạnh hơn bạn có rất nhiều.

Theo: Đại kỷ nguyên

Những tỷ phú của thế giới họ thành công không chỉ nhờ kỹ năng sáng tạo và giao tiếp mà họ còn biết vận dụng binh pháp tôn tử vào trong chiến lược kinh doanh của bản thân. Thành công không phải tự đến mà thành công cần phải biết nắm bắt lấy thời cơ và cơ hội.

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2020

Tôi từng lừa tình một anh chàng có vợ

 

(Tư vấn Khai Tâm) Tôi là một phụ nữ được coi là xinh đẹp, hiện đại và cũng khá thành đạt. Gần 3 năm trước tôi gặp một người đàn ông qua công việc. Nói thật thì ban đầu tôi gặp gỡ người ấy cũng chỉ vì muốn công việc tiến triển tốt hơn. Đó là một người bình thường về hình thức, chẳng giàu có gì nhưng do đặc thù công việc nên thường xuyên có người cạy cục, nói thẳng ra vì anh ta làm ở một cơ quan quản lý.

Tôi, một người đàn bà hiếu thắng, đã quyết định làm một việc hết sức điên khùng: quyến rũ anh ta. Lúc này mục đích của tôi không còn là công việc nữa vì việc của tôi cần nhờ anh ta đã làm xong, có trả tiền đàng hoàng. Tôi muốn dạy cho anh ta một bài học về tình yêu bởi tôi rất ghét khi nghe anh ta nói lấy vợ mà chưa biết tình yêu là gì, sống với nhau vì con và anh ta là người đạo đức...

Nói thật tôi chán ngấy cái kiểu đạo đức giả đó. Tôi đã tạo ra một kịch bản hoàn hảo để anh ta nghĩ là tôi yêu anh ta, tôi là người đàn bà tuyệt vời nhất mà anh ta có thể gặp. Thật lòng tôi chỉ muốn dạy cho anh ta một bài học để anh ta thấy giá trị của vợ mình. Và quả thật anh ta đã dễ dàng sập bẫy, trở nên mê mệt tôi.

Thật lòng tôi không hề muốn gắn bó với anh ta, không hề muốn trở thành vợ anh ta và càng không muốn anh ta bỏ vợ. Nhưng trước mặt anh ta, tôi lại luôn tỏ ra yêu và cần anh ta, rằng tôi đang hy sinh vì tình yêu đó, tôi chấp nhận thiệt thòi... Nói chung tôi trở thành hình mẫu phụ nữ lý tưởng nhất. Và khi anh ta càng mê đắm tôi thì trong thâm tâm tôi càng khinh bỉ anh ta.

Trò chơi của tôi cứ thế kéo dài, tôi chủ động bí mật tìm cách khiến cho vợ anh ta biết về mối quan hệ của tôi và anh ta. Qủa thật tôi thấy thật tội nghiệp người phụ nữ ấy, chị vẫn âm thầm chịu đựng cảnh chồng đi thâu đêm suốt sáng, đi bất cứ lúc nào tôi cần và chẳng hề quan tâm đến gia đình. Tôi cứ nghĩ khi vợ phát hiện anh ta sẽ quay về, sẽ vì hơn 10 năm chồng vợ, vì con cái mà bỏ tôi. Nhưng không, khi đó anh ta còn công khai đi hơn, coi vợ con như không có.

Rồi khi tôi quyết định kết thúc cuộc chơi, chia tay với anh ta cũng là lúc anh ta đòi bỏ vợ theo tôi. Đến đây thì trong tôi chỉ còn lòng khinh bỉ. Một người đàn ông đã dám rũ bỏ vợ con để theo tôi thì cũng sẽ đến lúc bỏ tôi theo người khác, quá dễ dàng. Tình nghĩa vợ chồng chỉ thế thôi sao? Khi tôi cương quyết chia tay, nói thẳng mọi chuyện với anh ta, anh ta cũng đã quay về gia đình nhưng thỉnh thoảng vẫn nhắn tin năn nỉ tôi quay lại.

Tôi đã rất ân hận vì trò đùa của mình. Một người phụ nữ đã vì tôi mà tổn thương. Bản thân tôi sau trò đùa đó, cái nhìn về đàn ông càng trở nên tệ hơn. Vì một cô gái mới quen, với một tí đưa đẩy ngọt ngào là họ dễ dàng đổ gục. Ngoại tình trở nên quá dễ dàng.

Qua câu chuyện của mình tôi cũng muốn nhắn nhủ những người phụ nữ: hãy biết cách phòng bệnh trước khi quá muộn. Vợ của người đàn ông trong trò chơi của tôi đã quá lơ là. Hai năm chồng không ăn cơm nhà chị cũng không có biện pháp điều chỉnh gì, ngày nào chồng cũng đi đến 2 - 3 giờ sáng với lý do đi nhậu chị cũng chẳng thắc mắc, chồng có đồ mới cũng chẳng hỏi han, cái áo sứt chỉ của chồng người khác mạng lại chị cũng chẳng hay... Hình như gia đình chị không có luật lệ gì thì phải. Buông tuồng đến mức chồng hẹn hò đi lại công khai với người khác cả năm trời cũng chẳng biết.

Trong suốt thời gian tôi ở bên anh ta, dù ngày hay đêm, chưa một lần tôi thấy một cuộc gọi của chị ấy hỏi xem khi nào anh ta về, mà theo em anh ta nói thì chị ấy rất yêu chồng. Khi vợ biết mọi chuyện, ban đầu anh ta cũng e dè nhưng khi thấy vợ chẳng nói gì thì anh ta càng làm tới và chị ấy chỉ biết khóc. Anh ta từng nói với tôi khi muốn ly dị vợ: "Nếu cô ấy yêu anh thì đã giữ anh lại". Suy cho cùng người đàn ông đó thật bất hạnh: Vợ yêu nhưng không biết cách giữ chồng, còn tôi biết cách giữ và biết cách bày tỏ tình cảm thì lại chỉ là trò giả dối.

Vài dòng tâm sự như một lời sám hối của tôi. Thành thật gửi lời xin lỗi chị. Và cũng xin góp một lời cảnh tỉnh đến chị em phụ nữ trong việc giữ gìn hạnh phúc gia đình

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

Có nên kết hôn với người mình không yêu?

 (Tư vấn Khai Tâm)


Anh xuất hiện lúc tôi đau khổ tột cùng về mối tình đầu tan vỡ, anh luôn cố thể hiện cho tôi thấy tình cảm mãnh liệt anh dành cho tôi. Anh khiến tôi cảm thấy ngột ngạt. Rồi tôi nhận lời "yêu thử", nhưng càng ngày tôi càng nhận ra, tôi không hề yêu anh (Nga)

Anh xuất hiện lúc tôi đau khổ tột cùng về mối tình đầu tan vỡ, anh luôn cố thể hiện cho tôi thấy tình cảm mãnh liệt anh dành cho tôi, anh khiến tôi cảm thấy ngột ngạt về hai chữ "tình yêu". Có lần tôi đã nói với anh, nếu anh vẫn muốn thể hiện tình cảm của mình thì anh hãy đi thể hiện ở chỗ khác, tôi đang rất chán chường về chuyện yêu đương.

Sau khi nói vậy với anh, tôi thấy anh rất buồn, rồi anh nói với tôi rằng "anh mong được ở bên em, dù với tư cách chỉ là người bạn thân, anh muốn được chia sẻ vui buồn cùng em và anh sẽ không bao giờ nói đến tình cảm của mình nữa".

Chẳng có lý do gì để tôi không tin anh, tôi yên tâm với người bạn tốt ở bên, luôn có mặt khi tôi cần, làm tất cả những gì có thể vì tôi và không bao giờ đề cập đến chuyện tình cảm. Tôi cũng coi anh như người bạn thân, anh trai.

Rồi đến một ngày, anh gọi tôi đến, gọi tất cả nhóm bạn gái thân của tôi. Chúng tôi đi ăn, trong bữa ăn, anh đã cố tình uống rất nhiều bia, và anh đã say, rồi anh khóc, anh khóc như một đứa trẻ với một lý do mà tôi không bao giờ nghĩ tới, đó là anh không thể tiếp tục ở bên tôi mà không được nói đến tình cảm thật của mình, đối với anh đó là một cực hình và anh không thể tiếp tục chịu đựng được nữa, anh muốn tạm biệt tất cả để không gặp tôi thường xuyên nữa, anh đã bất lực trước con tim vô cảm của tôi, anh sẽ cố quên tôi.

Lúc đó người tôi cứ cứng đờ ra, tôi không biết cảm xúc thực của mình lúc đó là gì nữa, tức giận, lo lắng, sợ hãi, buồn, thất vọng hay cảm động vì có người yêu tôi đến vậy. Và tôi phải đèo anh về, bạn bè tôi phải đi đằng sau để đảm bảo cho sự an toàn của tôi. Sau buổi hôm đó, tôi không gặp anh, cũng không nghe điện thoại của anh. Tôi cũng không chủ động liên lạc nữa, tôi không muốn làm phiền anh.

Nhưng rồi một hôm, người bác của anh đến tìm tôi và hỏi dạo này tôi có gặp anh không, vì mẹ anh đang rất lo lắng không biết anh đi đâu mà mấy ngày không thấy về nhà. Tôi thực sự rất lo, tôi đã gọi điện cho anh, nhưng chỉ nhận được tín hiệu tắt máy. Tôi lại càng lo, tôi đã qua cơ quan anh hỏi có thấy anh không thì được biết anh đang bị "giam" vì ở trong tổ ra đề thi tuyển sinh.

Hôm đó tôi mới nhận ra, tôi rất lo lắng quan tâm cho anh. Kết thúc kỳ thi, anh gọi điện cho tôi, vì trong điện thoại có trên 20 cuộc gọi nhỡ của tôi. Rồi chúng tôi lại đi chơi, tôi nhận lời "yêu thử".

Sau 4 tháng, do chúng tôi có cùng các mối quan hệ nên bạn bè, họ hàng, cơ quan đều biết chuyện, chúc mừng và liên tục hỏi chúng tôi bao giờ cưới. Nhưng càng ngày tôi càng nhận ra, tôi không hề yêu anh, tôi không biết phải làm sao.

Tôi đã cố gắng rất nhiều nhưng trái tim tôi như đã trơ mất rồi, tôi không có một chút cảm xúc nào gọi là tình yêu, đối với anh có chăng chỉ là sự cảm kích. Tôi đã nghĩ đến chuyện kết hôn, nhưng rồi tôi lại thấy sợ hãi vì điều đó, tôi không biết khi ở bên người tôi không hề yêu thì tôi có hạnh phúc không.

Mẹ tôi thường nói: "con gái chỉ cần lấy người yêu mình chút là hạnh phúc rồi, đừng mơ mộng quá rồi khổ". Tôi chưa kết hôn, tôi không biết nên nói lời chia tay với anh hay chấp nhận ở bên một người tôi không yêu và điều làm tôi lo lắng nhất là với tính cách của anh, nếu tôi nói lời chia tay thì anh sẽ ra sao, liệu tôi có quá ích kỷ không. Tôi đang rất phân vân, tôi phải làm thế nào?

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

Tránh mệt mỏi cần phải làm gì?

 (Tư vấn Khai Tâm) Xin hãy cho tôi biết sau thời gian làm việc hàng ngày, tôi hay có trạng thái căng thẳng và mệt mỏi. Vậy để tránh những điều đó tôi phải làm gì?

Chào bạn!

Qua những điều bạn viết, tôi xin được chia sẻ với bạn một vài gợi ý dưới đây. Hi vọng sẽ giúp bạn được phần nào nhằm làm giảm căng thẳng sau mỗi ngày làm việc.

Thông thường sau mỗi ngày làm việc căng thẳng cơ thể của chúng ta sẽ mệt mỏi...đó là hiện tượng bị hao tổn về năng lượng thần kinh và cơ bắp. Đó là sự tiêu hao về khối lượng lớn Calo trong cơ thể. Nếu tình trạng tiêu hao này diễn ra mà không có sự bù đắp thì cơ thể sẽ rơi vào trạng thái kiệt quệ.

Để bù đắp năng lượng thần kinh và cơ bắp cho cơ thể, phòng chống, làm giảm tình trạng căng thẳng kéo dài của cơ thể bạn có thể thực hiện một vài gợi ý sau:

1. Về ăn uống:
-Bạn nên ăn uống đều đặn, đúng bữa, và giờ giấc ổn định.
-Ăn đủ chất, không quá nhiều đối với sự hấp thụ của cơ thể.

2. Giấc ngủ:
- Bạn nên ngủ từ 8 -10 tiếng mỗi ngày.
- Buổi trưa nên cố gắng dành thời gian ngủ từ 30 phút đến 1h.

3. Làm việc có kế hoạch:
- Để cơ thể không mất năng lượng đối với những hành động, hoạt động thừa bạn nên lập cho mình 1 kế hoạch làm việc chi tiết, khoa học, phù hợp với điều kiện của bản thân. Chú ý đến việc tiết kiệm thao tác trong mỗi hành động, ít có động tác thừa hoặc lãng phí năng lượng thần kinh và cơ bắp.

4. Hoạt động giải trí - thư giãn:

- Trong một ngày bạn nên sắp xếp cho mình có 1 thời gian hoạt động thể thao cố định. Có thể tập nhẹ vào sáng sớm và trước khi đi ngủ.
- Dành thời gian nghe nhạc thư giãn tinh thần, đọc sách và đi thăm hỏi bạn bè, người thân
- Ra ngoài phố hoặc đến các nơi vui chơi giải trí, giao lưu với các nhóm bạn khác nhau...
Trên đây là những gợi ý, bạn có thể tùy theo điều kiện và hoàn cảnh sống của mình để có thể sắp đặt cuộc sống của mình sao cho hài hòa đem lại cho mình những cảm giác mới, vui vẻ và thư giãn.

Chúc bạn vui, khỏe!
Thân mến!

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

Nỗi đau lầm lỡ

 (Tư vấn Khai Tâm) Sau hơn 5 năm chung sống, mọi màu hồng tan biến và sự lãng mạn trong tình yêu cũng không còn như xưa. Đúng lúc ấy, tôi đã chao đảo bởi tình cảm với một người ít tuổi hơn tôi, chưa có gia đình và thậm chí chưa từng yêu ai. Tôi lao vào cuộc tình bí mật này như con thiêu thân, sẵn sàng đến với anh ta bất cứ lúc nào. Rồi tôi có thai.

                                                        

Tôi thấy chạnh lòng nhớ lại quãng thời gian hoang mang và đau khổ trước đây của mình. Cuộc đời này có quá nhiều hoàn cảnh giống nhau. Tôi nghĩ rằng với tâm sự của các bạn chẳng có lời khuyên nào hoàn toàn trọn vẹn để làm theo mà chỉ có thời gian và một phần là số phận của mỗi người mới có câu trả lời cuối cùng. Tuy nhiên, qua câu chuyện về quãng đời của tôi, tôi mong muốn được chia sẻ với tất cả những ai đang có cùng tâm trạng như tôi một thời…

Đó là quãng thời gian tôi khủng hoảng về tình cảm vợ chồng sau hơn 5 năm chung sống. Mọi màu hồng tan biến và sự lãng mạn trong tình yêu cũng không còn như xưa. Điều ấy ai có gia đình cũng đều sẽ có lúc cảm thấy. Nhưng đúng lúc ấy, tôi đã để tình cảm của mình thay đổi, chao đảo bởi tình cảm với một người ít tuổi hơn tôi và chưa có gia đình, thậm chí chưa từng yêu ai. Chúng tôi đến với nhau, mới đầu là sự cảm mến, cảm phục lẫn nhau rồi đam mê và bị cuốn hút vào nhau. Tình cảm của chúng tôi nhen nhóm và càng ngày càng lớn dần lên trong nhớ nhung và mong muốn gần gũi nhau.

Với tôi, anh ta lúc đó nhìn về tổng thể chẳng có gì hơn chồng tôi cả. Nhưng ngược lại anh ta hấp dẫn tôi ở nhiều lĩnh vực, tính cách và sự chinh phục nửa vời trẻ con. Song lúc ấy, trên tất cả tôi như một cánh đồng hạn gặp mưa rào, tôi thấy ở anh ta những gì mà tâm hồn lãng mạn của tôi cần và mong có ở người chồng của mình. Khi mới bắt đầu cuộc tình này, anh ta là người biết quan tâm, lắng nghe tôi, dịu dàng và chia sẻ với tôi. Rồi đến khi trong tôi không còn là một cơn say nắng nữa, tôi lao vào cuộc tình bí mật này như một con thiêu thân, sẵn sàng đến với anh ta bất cứ lúc nào, mong muốn có anh ta thì lúc đó anh ta lại ngãng ra, mong muốn xa rời tôi.

Nhưng lúc ấy cả hai đều không ai dứt khoát được, bởi vậy chúng tôi vẫn bên nhau và rồi tôi có thai. Tôi đã không tỉnh táo và tiết chế được mình ngay cả khi lúc đó tôi ý thức được hậu quả của tất cả việc mình làm chỉ bởi hai chữ “tình yêu”. Tôi đã dành cho anh ta quá nhiều tình yêu, điều mà lẽ ra tôi nên làm với chồng, nhưng tôi không thể điều chỉnh được cảm xúc của mình nữa. Với chồng con tôi vẫn luôn cố gắng chăm sóc chu toàn, chỉ có tình cảm vợ chồng là tôi không thể làm tròn như một người vợ yêu chồng được.

Tôi đã hoang mang, day dứt tột cùng trong suốt quãng thời gian mang thai. Tôi đã không bỏ thai bởi lúc ấy tôi thực sự mong muốn yêu và có được người mà mình yêu, và cũng bởi tôi muốn giữ đứa con là kết quả của sự kết hợp tình yêu mà tôi khao khát… Nhưng có lẽ tôi đã sai lầm một phần nào đó trong quyết định này. Khi tôi cho anh ta biết tôi có thai, anh ta đã nghi ngờ đó có thể không phải con anh ta, rồi khi anh ta tin thì cũng chẳng có gì khác hơn cả, thậm chí còn thể hiện rằng anh ta không cần đến đứa con đó vì anh ta không được chăm sóc, không thể hiện được vai trò của mình với đứa con.

Khi đó tôi thực sự cần anh ta, cần sự quan tâm chăm sóc của anh ta. Tôi đã mong muốn anh ta dũng cảm làm một điều gì đó cho tôi và đứa con. Nhưng không, anh ta do dự, anh ta nói với tôi tất cả tùy thuộc vào tôi và do tôi quyết định vì tôi là người mong muốn giữ đứa bé lại. Anh ta nói với tôi rằng tôi không thể là vợ anh ta được ngay cả khi tôi giữ đứa con lại, anh ta sẽ lấy một người vợ trinh tiết và đức hạnh vì gia đình mình chứ không phải là tôi…

Đến lúc này, tất cả mọi ảo mộng và khao khát của tôi sụp đổ, tôi ân hận, tôi đau khổ dằn vặt, nhưng tất cả đã quá muộn khi tôi không thể bỏ cái thai đi được nữa. Tôi đành chấp nhận và tự an ủi mình rằng tôi không vì đứa con mà ràng buộc anh ta. Đứa con là sự bù đắp và cũng là một kỷ niệm đau buồn trong cuộc đời tôi, là con đường không lối thoát mà tôi đã dấn thân vào.

Tôi cho con sự sống và chôn vùi những niềm đau tủi hận ấy, mong muốn sẽ mang lại cho con những gì tốt đẹp nhất mà tôi có thể làm. Tôi nguyện giấu kín trong lòng sự thật đến khi nào không thể để gia đình bình yên và có điều kiện tốt nhất cho các con tôi. Tôi mong muốn được bù đắp cho chồng con và để lòng mình tự trả giá bởi những dằn vặt lo lắng. Tôi cũng chuẩn bị tâm lý để sẵn sàng đối mặt với tất cả những điều tồi tệ nhất sẽ đến với cuộc đời mình.

Rồi con tôi ra đời, chỉ mình tôi biết, chỉ đó là con tôi. Anh ta im lặng, anh ta đứng ngoài cuộc đời tôi từ lúc ấy. Tôi đã quá đau khổ và không còn mong muốn níu kéo một con người như thế. Trong suốt thời gian tôi chăm con nhỏ, đủ thời gian để anh ta quên tôi và đi tìm cho mình niềm vui khác. Anh ta lấy vợ. Ngày biết được tin ấy, trái tim tôi thắt lại, tôi đã ôm con mà khóc và trong lòng tôi dâng trào một sự nghẹn ngào uất hận. Cái giá phải trả của tôi quá đắt khi tình yêu không còn mà vẫn hiện hữu sự ám ảnh của anh ta.

Thực lòng không phải vì tôi không còn yêu, không còn mong muốn và chờ đợi ở anh ta một điều gì đó anh ta làm cho mẹ con tôi, nhưng tất cả sự phũ phàng và tàn nhẫn của con người ấy ngay trong những lúc tôi đau đớn và tuyệt vọng nhất đã cắt đứt tất cả những mối liên hệ và những gì tốt đẹp còn lại trong tôi. Ngày ấy, tôi đã có ý nghĩ sẽ xuất hiện trong đám cưới của anh ta, tôi muốn phơi bầy tất cả sự thật, quá khứ của anh ta và để anh ta không thể hạnh phúc trọn vẹn với sự thật ấy…

Nhưng rồi tôi đã không làm thế. Tôi đã nghĩ đến những ngày tháng tốt đẹp nhất và tình yêu một thời tôi dành cho anh ta. Tôi đã nghĩ tôi làm thế cũng chẳng thay đổi được gì ở một người đã không biết trân trọng tình yêu của tôi, sự hy sinh mất mát của tôi và nhất là một người đã không dám nhìn nhận đứa con của mình. Tôi cay đắng mỗi khi nghĩ rằng anh ta đã đến với tôi chỉ để thỏa mãn sự khao khát đam mê chinh phục của mình mà không phải bằng một sự chân thành tử tế. Tôi biết rằng tôi đã mất tất cả, cả những gì tôi đã có và những hy vọng mong manh. Tôi chỉ còn biết dành hết tình cảm cho những đứa con của mình và gắng gượng sống và làm việc vì con.

Cuối cùng rồi anh ta cũng có được điều mà anh ta mong muốn. Một gia đình với người vợ phù hợp tiêu chuẩn của mình. Anh ta đã có thể hạnh phúc với vợ, với gia đình và những đứa con thực sự của mình, có thể đã lãng quên quá khứ và đứa con rơi của mình. Tôi cam lòng và nuốt nước mắt từng đêm bên đứa con tội nghiệp. Liệu anh ta có thể thanh thản và vui sống đến cuối đời được không? Một người như thế rồi có được hạnh phúc trọn vẹn hay không?

Biết đâu một ngày nào đó anh ta hoặc vợ anh ta lại ngoại tình… Tôi đã nghĩ như thế như thể để tự xoa dịu nỗi đau của mình. Nhưng rồi khi tĩnh tâm lại, trong sâu thẳm tiềm thức tôi vẫn mong anh ta được hạnh phúc và luôn sống tốt. Không có anh ta, tôi và đứa con này sẽ vượt qua được mọi khó khăn của cuộc sống. Tôi biết con thiệt thòi và luôn dành trọn tình thương yêu cho con. Âu cũng là một sự sám hối và chuộc lỗi của mình với đứa con ngoài ý muốn. Rồi khi con lớn lên, con sẽ hiểu được nỗi đau của tôi, bỏ qua cho tôi những lỗi lầm và tôi tin rằng con sẽ đủ nhận thức để không nhìn nhận một người cha như thế.

Mọi người đã lên tiếng đả kích rẻ rúng và ghê tởm những người phụ nữ ngoại tình, nhưng xin hãy đừng vội lên án, đừng vội “cười người”. Cuộc đời nào ai đoán trước được chữ “ngờ” bởi biết đâu một ngày nào đó, ai đó đã lên tiếng, đã cười chê lại cũng ở trong hoàn cảnh như thế. Ở một khía cạnh nào đó trong cuộc sống xã hội nó là điều xấu xa, không nên làm. Nhưng cái gì cũng có nguyên nhân sâu xa của nó.

Đó không phải là sự biện minh cho tất cả những hành vi ngoại tình, bởi với mỗi người, mỗi hoàn cảnh lại có những hành vi xử sự và suy nghĩ khác nhau. Nếu là một người phụ nữ với bản chất lẳng lơ và ngoại tình vì tình dục hoặc vì một động cơ vụ lợi nào đó hẳn họ sẽ ý thức được hậu quả, sẽ đủ tỉnh táo để không phải ân hận day dứt. Cũng sẽ có những người phụ nữ như tôi nhẹ dạ và quá tin vào tình yêu để đánh đổi tất cả những gì đang có, để rồi chỉ còn lại nỗi đau đớn và căm hận. Và cũng bởi có những gã đàn ông ích kỷ, bạc bẽo chỉ biết vui thú trên xác thịt và nỗi đau của người đã yêu mình…

Bây giờ đây, tôi đã và đang dần lấy lại được thăng bằng và sự thanh thản để sống tốt hơn. Con tôi cũng ngày một khôn lớn, thông minh và kháu khỉnh, là niềm vui của tôi mỗi ngày, là động lực để tôi phấn đấu và làm việc để mang lại cho con một cuộc sống đủ đầy. Cũng đã có nhiều người đến với tôi, mong muốn chia sẻ với tôi… Nhưng với tôi lúc này, sự vấp ngã đã qua khiến tôi không còn tin vào tình yêu nữa và cũng bởi tình yêu khao khát của tôi một thời nay đã bị thui chột.

Tôi chỉ còn tình yêu dành cho con và những đam mê trong công việc. Một cuộc sống đơn côi là cái giá tôi phải trả trong suốt cuộc sống còn lại của mình. Chỉ mong qua câu chuyện này những ai đồng cảnh ngộ hãy sớm tỉnh ngộ, những ai ngoài cuộc đừng vội phán xét và đưa ra những lời cay độc. Cuộc đời còn lắm lối mà không phải ai cũng nhìn thấy tường tận để lựa chọn các bạn ạ.

Rất cảm ơn mọi người đã dành thời gian cho những tâm sự của tôi!

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83