Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự Nhà tham vấn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự Nhà tham vấn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2020

Tôi từng lừa tình một anh chàng có vợ

 

(Tư vấn Khai Tâm) Tôi là một phụ nữ được coi là xinh đẹp, hiện đại và cũng khá thành đạt. Gần 3 năm trước tôi gặp một người đàn ông qua công việc. Nói thật thì ban đầu tôi gặp gỡ người ấy cũng chỉ vì muốn công việc tiến triển tốt hơn. Đó là một người bình thường về hình thức, chẳng giàu có gì nhưng do đặc thù công việc nên thường xuyên có người cạy cục, nói thẳng ra vì anh ta làm ở một cơ quan quản lý.

Tôi, một người đàn bà hiếu thắng, đã quyết định làm một việc hết sức điên khùng: quyến rũ anh ta. Lúc này mục đích của tôi không còn là công việc nữa vì việc của tôi cần nhờ anh ta đã làm xong, có trả tiền đàng hoàng. Tôi muốn dạy cho anh ta một bài học về tình yêu bởi tôi rất ghét khi nghe anh ta nói lấy vợ mà chưa biết tình yêu là gì, sống với nhau vì con và anh ta là người đạo đức...

Nói thật tôi chán ngấy cái kiểu đạo đức giả đó. Tôi đã tạo ra một kịch bản hoàn hảo để anh ta nghĩ là tôi yêu anh ta, tôi là người đàn bà tuyệt vời nhất mà anh ta có thể gặp. Thật lòng tôi chỉ muốn dạy cho anh ta một bài học để anh ta thấy giá trị của vợ mình. Và quả thật anh ta đã dễ dàng sập bẫy, trở nên mê mệt tôi.

Thật lòng tôi không hề muốn gắn bó với anh ta, không hề muốn trở thành vợ anh ta và càng không muốn anh ta bỏ vợ. Nhưng trước mặt anh ta, tôi lại luôn tỏ ra yêu và cần anh ta, rằng tôi đang hy sinh vì tình yêu đó, tôi chấp nhận thiệt thòi... Nói chung tôi trở thành hình mẫu phụ nữ lý tưởng nhất. Và khi anh ta càng mê đắm tôi thì trong thâm tâm tôi càng khinh bỉ anh ta.

Trò chơi của tôi cứ thế kéo dài, tôi chủ động bí mật tìm cách khiến cho vợ anh ta biết về mối quan hệ của tôi và anh ta. Qủa thật tôi thấy thật tội nghiệp người phụ nữ ấy, chị vẫn âm thầm chịu đựng cảnh chồng đi thâu đêm suốt sáng, đi bất cứ lúc nào tôi cần và chẳng hề quan tâm đến gia đình. Tôi cứ nghĩ khi vợ phát hiện anh ta sẽ quay về, sẽ vì hơn 10 năm chồng vợ, vì con cái mà bỏ tôi. Nhưng không, khi đó anh ta còn công khai đi hơn, coi vợ con như không có.

Rồi khi tôi quyết định kết thúc cuộc chơi, chia tay với anh ta cũng là lúc anh ta đòi bỏ vợ theo tôi. Đến đây thì trong tôi chỉ còn lòng khinh bỉ. Một người đàn ông đã dám rũ bỏ vợ con để theo tôi thì cũng sẽ đến lúc bỏ tôi theo người khác, quá dễ dàng. Tình nghĩa vợ chồng chỉ thế thôi sao? Khi tôi cương quyết chia tay, nói thẳng mọi chuyện với anh ta, anh ta cũng đã quay về gia đình nhưng thỉnh thoảng vẫn nhắn tin năn nỉ tôi quay lại.

Tôi đã rất ân hận vì trò đùa của mình. Một người phụ nữ đã vì tôi mà tổn thương. Bản thân tôi sau trò đùa đó, cái nhìn về đàn ông càng trở nên tệ hơn. Vì một cô gái mới quen, với một tí đưa đẩy ngọt ngào là họ dễ dàng đổ gục. Ngoại tình trở nên quá dễ dàng.

Qua câu chuyện của mình tôi cũng muốn nhắn nhủ những người phụ nữ: hãy biết cách phòng bệnh trước khi quá muộn. Vợ của người đàn ông trong trò chơi của tôi đã quá lơ là. Hai năm chồng không ăn cơm nhà chị cũng không có biện pháp điều chỉnh gì, ngày nào chồng cũng đi đến 2 - 3 giờ sáng với lý do đi nhậu chị cũng chẳng thắc mắc, chồng có đồ mới cũng chẳng hỏi han, cái áo sứt chỉ của chồng người khác mạng lại chị cũng chẳng hay... Hình như gia đình chị không có luật lệ gì thì phải. Buông tuồng đến mức chồng hẹn hò đi lại công khai với người khác cả năm trời cũng chẳng biết.

Trong suốt thời gian tôi ở bên anh ta, dù ngày hay đêm, chưa một lần tôi thấy một cuộc gọi của chị ấy hỏi xem khi nào anh ta về, mà theo em anh ta nói thì chị ấy rất yêu chồng. Khi vợ biết mọi chuyện, ban đầu anh ta cũng e dè nhưng khi thấy vợ chẳng nói gì thì anh ta càng làm tới và chị ấy chỉ biết khóc. Anh ta từng nói với tôi khi muốn ly dị vợ: "Nếu cô ấy yêu anh thì đã giữ anh lại". Suy cho cùng người đàn ông đó thật bất hạnh: Vợ yêu nhưng không biết cách giữ chồng, còn tôi biết cách giữ và biết cách bày tỏ tình cảm thì lại chỉ là trò giả dối.

Vài dòng tâm sự như một lời sám hối của tôi. Thành thật gửi lời xin lỗi chị. Và cũng xin góp một lời cảnh tỉnh đến chị em phụ nữ trong việc giữ gìn hạnh phúc gia đình

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

Có nên kết hôn với người mình không yêu?

 (Tư vấn Khai Tâm)


Anh xuất hiện lúc tôi đau khổ tột cùng về mối tình đầu tan vỡ, anh luôn cố thể hiện cho tôi thấy tình cảm mãnh liệt anh dành cho tôi. Anh khiến tôi cảm thấy ngột ngạt. Rồi tôi nhận lời "yêu thử", nhưng càng ngày tôi càng nhận ra, tôi không hề yêu anh (Nga)

Anh xuất hiện lúc tôi đau khổ tột cùng về mối tình đầu tan vỡ, anh luôn cố thể hiện cho tôi thấy tình cảm mãnh liệt anh dành cho tôi, anh khiến tôi cảm thấy ngột ngạt về hai chữ "tình yêu". Có lần tôi đã nói với anh, nếu anh vẫn muốn thể hiện tình cảm của mình thì anh hãy đi thể hiện ở chỗ khác, tôi đang rất chán chường về chuyện yêu đương.

Sau khi nói vậy với anh, tôi thấy anh rất buồn, rồi anh nói với tôi rằng "anh mong được ở bên em, dù với tư cách chỉ là người bạn thân, anh muốn được chia sẻ vui buồn cùng em và anh sẽ không bao giờ nói đến tình cảm của mình nữa".

Chẳng có lý do gì để tôi không tin anh, tôi yên tâm với người bạn tốt ở bên, luôn có mặt khi tôi cần, làm tất cả những gì có thể vì tôi và không bao giờ đề cập đến chuyện tình cảm. Tôi cũng coi anh như người bạn thân, anh trai.

Rồi đến một ngày, anh gọi tôi đến, gọi tất cả nhóm bạn gái thân của tôi. Chúng tôi đi ăn, trong bữa ăn, anh đã cố tình uống rất nhiều bia, và anh đã say, rồi anh khóc, anh khóc như một đứa trẻ với một lý do mà tôi không bao giờ nghĩ tới, đó là anh không thể tiếp tục ở bên tôi mà không được nói đến tình cảm thật của mình, đối với anh đó là một cực hình và anh không thể tiếp tục chịu đựng được nữa, anh muốn tạm biệt tất cả để không gặp tôi thường xuyên nữa, anh đã bất lực trước con tim vô cảm của tôi, anh sẽ cố quên tôi.

Lúc đó người tôi cứ cứng đờ ra, tôi không biết cảm xúc thực của mình lúc đó là gì nữa, tức giận, lo lắng, sợ hãi, buồn, thất vọng hay cảm động vì có người yêu tôi đến vậy. Và tôi phải đèo anh về, bạn bè tôi phải đi đằng sau để đảm bảo cho sự an toàn của tôi. Sau buổi hôm đó, tôi không gặp anh, cũng không nghe điện thoại của anh. Tôi cũng không chủ động liên lạc nữa, tôi không muốn làm phiền anh.

Nhưng rồi một hôm, người bác của anh đến tìm tôi và hỏi dạo này tôi có gặp anh không, vì mẹ anh đang rất lo lắng không biết anh đi đâu mà mấy ngày không thấy về nhà. Tôi thực sự rất lo, tôi đã gọi điện cho anh, nhưng chỉ nhận được tín hiệu tắt máy. Tôi lại càng lo, tôi đã qua cơ quan anh hỏi có thấy anh không thì được biết anh đang bị "giam" vì ở trong tổ ra đề thi tuyển sinh.

Hôm đó tôi mới nhận ra, tôi rất lo lắng quan tâm cho anh. Kết thúc kỳ thi, anh gọi điện cho tôi, vì trong điện thoại có trên 20 cuộc gọi nhỡ của tôi. Rồi chúng tôi lại đi chơi, tôi nhận lời "yêu thử".

Sau 4 tháng, do chúng tôi có cùng các mối quan hệ nên bạn bè, họ hàng, cơ quan đều biết chuyện, chúc mừng và liên tục hỏi chúng tôi bao giờ cưới. Nhưng càng ngày tôi càng nhận ra, tôi không hề yêu anh, tôi không biết phải làm sao.

Tôi đã cố gắng rất nhiều nhưng trái tim tôi như đã trơ mất rồi, tôi không có một chút cảm xúc nào gọi là tình yêu, đối với anh có chăng chỉ là sự cảm kích. Tôi đã nghĩ đến chuyện kết hôn, nhưng rồi tôi lại thấy sợ hãi vì điều đó, tôi không biết khi ở bên người tôi không hề yêu thì tôi có hạnh phúc không.

Mẹ tôi thường nói: "con gái chỉ cần lấy người yêu mình chút là hạnh phúc rồi, đừng mơ mộng quá rồi khổ". Tôi chưa kết hôn, tôi không biết nên nói lời chia tay với anh hay chấp nhận ở bên một người tôi không yêu và điều làm tôi lo lắng nhất là với tính cách của anh, nếu tôi nói lời chia tay thì anh sẽ ra sao, liệu tôi có quá ích kỷ không. Tôi đang rất phân vân, tôi phải làm thế nào?

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

Nỗi đau lầm lỡ

 (Tư vấn Khai Tâm) Sau hơn 5 năm chung sống, mọi màu hồng tan biến và sự lãng mạn trong tình yêu cũng không còn như xưa. Đúng lúc ấy, tôi đã chao đảo bởi tình cảm với một người ít tuổi hơn tôi, chưa có gia đình và thậm chí chưa từng yêu ai. Tôi lao vào cuộc tình bí mật này như con thiêu thân, sẵn sàng đến với anh ta bất cứ lúc nào. Rồi tôi có thai.

                                                        

Tôi thấy chạnh lòng nhớ lại quãng thời gian hoang mang và đau khổ trước đây của mình. Cuộc đời này có quá nhiều hoàn cảnh giống nhau. Tôi nghĩ rằng với tâm sự của các bạn chẳng có lời khuyên nào hoàn toàn trọn vẹn để làm theo mà chỉ có thời gian và một phần là số phận của mỗi người mới có câu trả lời cuối cùng. Tuy nhiên, qua câu chuyện về quãng đời của tôi, tôi mong muốn được chia sẻ với tất cả những ai đang có cùng tâm trạng như tôi một thời…

Đó là quãng thời gian tôi khủng hoảng về tình cảm vợ chồng sau hơn 5 năm chung sống. Mọi màu hồng tan biến và sự lãng mạn trong tình yêu cũng không còn như xưa. Điều ấy ai có gia đình cũng đều sẽ có lúc cảm thấy. Nhưng đúng lúc ấy, tôi đã để tình cảm của mình thay đổi, chao đảo bởi tình cảm với một người ít tuổi hơn tôi và chưa có gia đình, thậm chí chưa từng yêu ai. Chúng tôi đến với nhau, mới đầu là sự cảm mến, cảm phục lẫn nhau rồi đam mê và bị cuốn hút vào nhau. Tình cảm của chúng tôi nhen nhóm và càng ngày càng lớn dần lên trong nhớ nhung và mong muốn gần gũi nhau.

Với tôi, anh ta lúc đó nhìn về tổng thể chẳng có gì hơn chồng tôi cả. Nhưng ngược lại anh ta hấp dẫn tôi ở nhiều lĩnh vực, tính cách và sự chinh phục nửa vời trẻ con. Song lúc ấy, trên tất cả tôi như một cánh đồng hạn gặp mưa rào, tôi thấy ở anh ta những gì mà tâm hồn lãng mạn của tôi cần và mong có ở người chồng của mình. Khi mới bắt đầu cuộc tình này, anh ta là người biết quan tâm, lắng nghe tôi, dịu dàng và chia sẻ với tôi. Rồi đến khi trong tôi không còn là một cơn say nắng nữa, tôi lao vào cuộc tình bí mật này như một con thiêu thân, sẵn sàng đến với anh ta bất cứ lúc nào, mong muốn có anh ta thì lúc đó anh ta lại ngãng ra, mong muốn xa rời tôi.

Nhưng lúc ấy cả hai đều không ai dứt khoát được, bởi vậy chúng tôi vẫn bên nhau và rồi tôi có thai. Tôi đã không tỉnh táo và tiết chế được mình ngay cả khi lúc đó tôi ý thức được hậu quả của tất cả việc mình làm chỉ bởi hai chữ “tình yêu”. Tôi đã dành cho anh ta quá nhiều tình yêu, điều mà lẽ ra tôi nên làm với chồng, nhưng tôi không thể điều chỉnh được cảm xúc của mình nữa. Với chồng con tôi vẫn luôn cố gắng chăm sóc chu toàn, chỉ có tình cảm vợ chồng là tôi không thể làm tròn như một người vợ yêu chồng được.

Tôi đã hoang mang, day dứt tột cùng trong suốt quãng thời gian mang thai. Tôi đã không bỏ thai bởi lúc ấy tôi thực sự mong muốn yêu và có được người mà mình yêu, và cũng bởi tôi muốn giữ đứa con là kết quả của sự kết hợp tình yêu mà tôi khao khát… Nhưng có lẽ tôi đã sai lầm một phần nào đó trong quyết định này. Khi tôi cho anh ta biết tôi có thai, anh ta đã nghi ngờ đó có thể không phải con anh ta, rồi khi anh ta tin thì cũng chẳng có gì khác hơn cả, thậm chí còn thể hiện rằng anh ta không cần đến đứa con đó vì anh ta không được chăm sóc, không thể hiện được vai trò của mình với đứa con.

Khi đó tôi thực sự cần anh ta, cần sự quan tâm chăm sóc của anh ta. Tôi đã mong muốn anh ta dũng cảm làm một điều gì đó cho tôi và đứa con. Nhưng không, anh ta do dự, anh ta nói với tôi tất cả tùy thuộc vào tôi và do tôi quyết định vì tôi là người mong muốn giữ đứa bé lại. Anh ta nói với tôi rằng tôi không thể là vợ anh ta được ngay cả khi tôi giữ đứa con lại, anh ta sẽ lấy một người vợ trinh tiết và đức hạnh vì gia đình mình chứ không phải là tôi…

Đến lúc này, tất cả mọi ảo mộng và khao khát của tôi sụp đổ, tôi ân hận, tôi đau khổ dằn vặt, nhưng tất cả đã quá muộn khi tôi không thể bỏ cái thai đi được nữa. Tôi đành chấp nhận và tự an ủi mình rằng tôi không vì đứa con mà ràng buộc anh ta. Đứa con là sự bù đắp và cũng là một kỷ niệm đau buồn trong cuộc đời tôi, là con đường không lối thoát mà tôi đã dấn thân vào.

Tôi cho con sự sống và chôn vùi những niềm đau tủi hận ấy, mong muốn sẽ mang lại cho con những gì tốt đẹp nhất mà tôi có thể làm. Tôi nguyện giấu kín trong lòng sự thật đến khi nào không thể để gia đình bình yên và có điều kiện tốt nhất cho các con tôi. Tôi mong muốn được bù đắp cho chồng con và để lòng mình tự trả giá bởi những dằn vặt lo lắng. Tôi cũng chuẩn bị tâm lý để sẵn sàng đối mặt với tất cả những điều tồi tệ nhất sẽ đến với cuộc đời mình.

Rồi con tôi ra đời, chỉ mình tôi biết, chỉ đó là con tôi. Anh ta im lặng, anh ta đứng ngoài cuộc đời tôi từ lúc ấy. Tôi đã quá đau khổ và không còn mong muốn níu kéo một con người như thế. Trong suốt thời gian tôi chăm con nhỏ, đủ thời gian để anh ta quên tôi và đi tìm cho mình niềm vui khác. Anh ta lấy vợ. Ngày biết được tin ấy, trái tim tôi thắt lại, tôi đã ôm con mà khóc và trong lòng tôi dâng trào một sự nghẹn ngào uất hận. Cái giá phải trả của tôi quá đắt khi tình yêu không còn mà vẫn hiện hữu sự ám ảnh của anh ta.

Thực lòng không phải vì tôi không còn yêu, không còn mong muốn và chờ đợi ở anh ta một điều gì đó anh ta làm cho mẹ con tôi, nhưng tất cả sự phũ phàng và tàn nhẫn của con người ấy ngay trong những lúc tôi đau đớn và tuyệt vọng nhất đã cắt đứt tất cả những mối liên hệ và những gì tốt đẹp còn lại trong tôi. Ngày ấy, tôi đã có ý nghĩ sẽ xuất hiện trong đám cưới của anh ta, tôi muốn phơi bầy tất cả sự thật, quá khứ của anh ta và để anh ta không thể hạnh phúc trọn vẹn với sự thật ấy…

Nhưng rồi tôi đã không làm thế. Tôi đã nghĩ đến những ngày tháng tốt đẹp nhất và tình yêu một thời tôi dành cho anh ta. Tôi đã nghĩ tôi làm thế cũng chẳng thay đổi được gì ở một người đã không biết trân trọng tình yêu của tôi, sự hy sinh mất mát của tôi và nhất là một người đã không dám nhìn nhận đứa con của mình. Tôi cay đắng mỗi khi nghĩ rằng anh ta đã đến với tôi chỉ để thỏa mãn sự khao khát đam mê chinh phục của mình mà không phải bằng một sự chân thành tử tế. Tôi biết rằng tôi đã mất tất cả, cả những gì tôi đã có và những hy vọng mong manh. Tôi chỉ còn biết dành hết tình cảm cho những đứa con của mình và gắng gượng sống và làm việc vì con.

Cuối cùng rồi anh ta cũng có được điều mà anh ta mong muốn. Một gia đình với người vợ phù hợp tiêu chuẩn của mình. Anh ta đã có thể hạnh phúc với vợ, với gia đình và những đứa con thực sự của mình, có thể đã lãng quên quá khứ và đứa con rơi của mình. Tôi cam lòng và nuốt nước mắt từng đêm bên đứa con tội nghiệp. Liệu anh ta có thể thanh thản và vui sống đến cuối đời được không? Một người như thế rồi có được hạnh phúc trọn vẹn hay không?

Biết đâu một ngày nào đó anh ta hoặc vợ anh ta lại ngoại tình… Tôi đã nghĩ như thế như thể để tự xoa dịu nỗi đau của mình. Nhưng rồi khi tĩnh tâm lại, trong sâu thẳm tiềm thức tôi vẫn mong anh ta được hạnh phúc và luôn sống tốt. Không có anh ta, tôi và đứa con này sẽ vượt qua được mọi khó khăn của cuộc sống. Tôi biết con thiệt thòi và luôn dành trọn tình thương yêu cho con. Âu cũng là một sự sám hối và chuộc lỗi của mình với đứa con ngoài ý muốn. Rồi khi con lớn lên, con sẽ hiểu được nỗi đau của tôi, bỏ qua cho tôi những lỗi lầm và tôi tin rằng con sẽ đủ nhận thức để không nhìn nhận một người cha như thế.

Mọi người đã lên tiếng đả kích rẻ rúng và ghê tởm những người phụ nữ ngoại tình, nhưng xin hãy đừng vội lên án, đừng vội “cười người”. Cuộc đời nào ai đoán trước được chữ “ngờ” bởi biết đâu một ngày nào đó, ai đó đã lên tiếng, đã cười chê lại cũng ở trong hoàn cảnh như thế. Ở một khía cạnh nào đó trong cuộc sống xã hội nó là điều xấu xa, không nên làm. Nhưng cái gì cũng có nguyên nhân sâu xa của nó.

Đó không phải là sự biện minh cho tất cả những hành vi ngoại tình, bởi với mỗi người, mỗi hoàn cảnh lại có những hành vi xử sự và suy nghĩ khác nhau. Nếu là một người phụ nữ với bản chất lẳng lơ và ngoại tình vì tình dục hoặc vì một động cơ vụ lợi nào đó hẳn họ sẽ ý thức được hậu quả, sẽ đủ tỉnh táo để không phải ân hận day dứt. Cũng sẽ có những người phụ nữ như tôi nhẹ dạ và quá tin vào tình yêu để đánh đổi tất cả những gì đang có, để rồi chỉ còn lại nỗi đau đớn và căm hận. Và cũng bởi có những gã đàn ông ích kỷ, bạc bẽo chỉ biết vui thú trên xác thịt và nỗi đau của người đã yêu mình…

Bây giờ đây, tôi đã và đang dần lấy lại được thăng bằng và sự thanh thản để sống tốt hơn. Con tôi cũng ngày một khôn lớn, thông minh và kháu khỉnh, là niềm vui của tôi mỗi ngày, là động lực để tôi phấn đấu và làm việc để mang lại cho con một cuộc sống đủ đầy. Cũng đã có nhiều người đến với tôi, mong muốn chia sẻ với tôi… Nhưng với tôi lúc này, sự vấp ngã đã qua khiến tôi không còn tin vào tình yêu nữa và cũng bởi tình yêu khao khát của tôi một thời nay đã bị thui chột.

Tôi chỉ còn tình yêu dành cho con và những đam mê trong công việc. Một cuộc sống đơn côi là cái giá tôi phải trả trong suốt cuộc sống còn lại của mình. Chỉ mong qua câu chuyện này những ai đồng cảnh ngộ hãy sớm tỉnh ngộ, những ai ngoài cuộc đừng vội phán xét và đưa ra những lời cay độc. Cuộc đời còn lắm lối mà không phải ai cũng nhìn thấy tường tận để lựa chọn các bạn ạ.

Rất cảm ơn mọi người đã dành thời gian cho những tâm sự của tôi!

Thông tin chi tiết có thể tham khảo tại 
Trung tâm tư vấn tâm lý và Giáo dục phát triển cộng đồng Khai Tâm.
Địa chỉ số 133-135 đường Bến phà cũ, tổ 4 phường Nông tiến, TP Tuyên Quang
Email. drkhaitam@gmail.com
TỔNG ĐÀI TƯ VẤN 1900.88.66.83

Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2020

Sự trớ trêu của tình yêu

(Tư vấn Khai Tâm) Chào chuyên gia, lời đầu tiên tôi xin gửi lời chúc tốt lành nhất tới chuyên gia!



Thưa chuyên gia!

Cách đây sáu năm khi tôi còn là một sinh viên, tình yêu khiến tôi như bị lu mờ tất cả. Tôi đã yêu một người, anh ấy không có gì đặc biệt về ngọai hình cũng như tính cách. Nhưng những chăm sóc chu đáo và tận tình đã chiếm trọn trái tim mềm yếu của tôi. Thời gian trôi đi, tình yêu cũng vì thế mà ngày càng lớn thêm. Và chuyện gì đến cũng đã đến, tôi và anh cùng “ăn trái cấm”. Sau ngày đó, tôi thấy tình yêu dành cho anh càng thêm dư vị. Ngày tôi biết mình có thai anh ấy lại chốn chạy, bỏ mặc tôi với sự tủi hờn, tôi đã khóc rất nhiều, nhiều đêm tôi suy nghĩ tại sao mình lại dại dột thế?

Sau bao ngày dằn vặt, tôi quyết định một mình vác cái bụng đến một phòng khám tư nhân để giải quyết hậu quả với sự sợ sệt, nhục nhã. Ở đây, tôi được một nam y tá trực tiếp giải quyết hậu quả cho tôi.
Sau khi ra trường, tôi có việc làm ổn định và thời gian cũng làm tôi nguôi ngoai chuyện cũ. Công việc cuốn tôi vào guồng quay, trong thời gian đó, biết bao người theo đuổi tôi nhưng không hiểu sao tôi không thể đến với họ bằng tình cảm chân thành nhất. Ngoảnh đi ngoảnh lại, cũng đã hai tám, bố mẹ ở quê thì lo lắng, sợ con gái “ế” nên tuần nào cũng gọi điện hỏi thăm tình hình chồng con thế nào. Bạn bè bằng trang lứa thì con bồng con bế, nhìn lũ trẻ tôi cũng ước mình giống họ, nhiều lúc tôi lại nghĩ dại giá như ngày xưa tôi không phá thai thì bây giờ đứa con cũng đã 5 tuổi.

Nhưng một ngày, tôi gặp anh – một người bác sĩ hộ sinh đang làm cho bệnh viện có tiếng ở Hà Nội. Ánh mắt ấy khiến tôi không thể nào quên khi 5 năm trước anh đưa dao, kéo... vào người tôi để lấy đi cái thai của tôi. Có lẽ vì anh đã cầm dao kéo cho biết trường hợp nên không thể nhớ mặt tôi, còn tôi vẫn nhớ như in khuôn mặt anh hôm ấy và cả bây giờ nữa.
Anh bắt đầu theo đuổi tôi, hai người cũng đã có tuổi nên tình yêu thể hiện sự chín chắn và anh muốn đi đến hôn nhân. Bản năng của người đàn bà muốn yêu và được yêu của tôi trỗi dậy, một phần tôi muốn đi đến với anh, một phần lại sợ đến một lúc nào đó bất chợt anh nhớ về cái ngày chính tay anh cầm dao kéo đưa vào người tôi...
Giờ đây, chuyện anh đề cập tới hôn nhân ngày càng nhiều, tôi biết anh rất sốt ruột bởi cha mẹ anh và cha mẹ tôi đều già cả.

Tôi phải làm gì đây thưa chuyên gia? Liệu tôi có nên đến với hạnh phúc này không và nếu đến thì tôi có nên nhắc lại chuyện 5 năm trước không? Xin chuyên gia cho tôi lời khuyên.
Xin cảm ơn chuyên gia!
Thanh Thắng (TP Hòa Bình)

Chuyên gia trả lời

Thanh Thắng thân mến!
Xin cảm ơn bạn đã tin tưởng và chia sẻ với chuyên gia suy nghĩ của mình về những điều đã qua và cảm xúc hiện thời mà bạn đang có.
Tôi rất hiểu tâm trạng của bạn về chuyện tình cũ qua đi nhưng nó vẫn còn đọng lại những cảm xúc xót xa và tổn thương tâm lý nơi bạn. Đó là bạn không có tình cảm chân thành dành cho những người theo đuổi mình một thời gian dài. Vết thương ấy phần nào đã lành và sức ép của gia đình với tuổi tác nên bạn nghĩ đến việc lập gia đình cũng là khi bản năng của người đàn bà muốn yêu và được yêu trong bạn trỗi dậy, thì người bạn trai bây giờ đem lại cho bạn những xúc cảm hạnh phúc lại chính là người đã từng giải quyết hậu quả giúp cho bạn trước đó. Sự việc này làm bạn lo lắng và sợ hãi. Tôi thực sự thông cảm và chia sẻ với bạn một vài lời dưới đây:

Qua lời bạn nói, có thể anh ấy không nhận ra bạn nhưng bạn lại có cảm giác một lúc nào đó anh ấy biết chuyện hoặc bạn sợ quá khứ của mình sẽ bị lộ ra. Vậy theo bạn, bí mật này có thể giữ mãi được không khi mà anh ấy đã lưu giữ hình ảnh về chuyện của bạn?

Điều này cho thấy một lúc nào đó những hình ảnh quá khứ sẽ tái hiện để anh ấy nhận ra bạn. Vậy bạn không thể bưng bít mãi trong mình nỗi sợ hãi. Nếu bạn giữ mãi trong lòng càng về sau nỗi sợ hãi càng lớn và bạn sẽ mất cơ hội để chia sẻ những nỗi niềm với anh ấy. Nhất là anh luôn chịu sức ép từ phía bố mẹ mong muốn lập gia đình. Trong khi đó bạn lại chần chừ vì không biết có nói ra sự thật hay không. Hãy đặt giả thiết rằng khi anh ấy muốn trong một thời gian được ấn định, bạn có đủ dũng cảm để đồng ý với anh ấy khi mà bạn không nói ra được nỗi sợ hãi trong lòng hay không? Hay bạn lại từ chối bỏ đi khi nhận thấy anh là người đem đến cho bạn hạnh phúc? Bạn hãy suy nghĩ thật kỹ về những điều này để biết mình nên làm gì bạn nhé!

Trong trường hợp anh ấy biết về quá khứ của bạn anh ấy sẽ có phản ứng gì với bạn?
Có thể thấy những phản ứng nơi anh ấy như tức giận đòi chia tay hoặc có thể anh ấy sẽ chấp nhận và yêu thương bạn hơn. Tôi nghĩ rằng, bạn trai của bạn làm việc trong một môi trường như vậy, ít nhiều anh ấy cũng có quan điểm sống tích cực và thông cảm cho những bệnh nhân như bạn. Có thể anh ấy nhận ra bạn nhưng vẫn chấp nhận quá khứ đã qua nên không nói ra và chỉ mong tìm được nơi bạn một tình yêu chân thành với những giây phút hạnh phúc nên anh ấy mong muốn kết hôn với bạn.

Tôi nhận thấy một điều bạn đang rất lo lắng và phân vân về hậu quả của chuyện tình cũ làm ảnh hưởng đến mối quan hệ hiện tại. Bạn băn khoăn về con người trong quá khứ của mình có được anh ấy chấp nhận hay không hoặc bạn coi bản thân mình bị mất giá trị nên sợ mất anh ấy nếu sự thật được tiết lộ. Ai rơi vào hoàn cảnh của bạn cũng có những bối rối như vậy. Nhưng mỗi người dù có khiếm khuyết đến bao nhiêu cũng có giá trị của con người ấy. Sự vấp ngã trong quá khứ chính là một kinh nghiệm lớn để ta đứng dậy, biết vươn lên khẳng định giá trị bản thân ngày một tốt đẹp hơn.

Do đó, bằng tình cảm, sự hiểu biết về tính cách, quan điểm sống của anh ấy mà bạn có thể lựa chọn thời điểm phù hợp nói ra hoàn cảnh của mình để anh ấy hiểu con người bạn. Khi sự thật được nói ra, dù kết quả thế nào bạn cũng biết được anh ấy có yêu bạn thật lòng hay không? Nếu anh ấy ra đi, có nghĩa là tình yêu anh ấy dành cho bạn chưa đủ lớn. Bạn có quyền lựa chọn cho mình một người biết yêu thương, chấp nhận con người bạn trong quá khứ và hiện tại, biết đồng cảm chia sẻ với bạn những khó khăn của cuộc sống hôn nhân.
Tương lai và hạnh phúc của bạn vẫn đang ở phía trước, tôi không thể quyết định thay bạn và chỉ chúc bạn hãy tự tin vào chính mình để tìm thấy hạnh phúc nơi mà bạn cảm thấy bình yên.

Thân mến!

Yêu nhau có cần thẳng thắn?

(Tư vấn Khai Tâm) Tình yêu trong em với cô gái đó đã có từ rất lâu rồi ...em đã thổ lộ với cô ấy 1 lần và kết quả là em đã bị từ chối , nói thật là thời gian trôi qua em vẫn yêu cô ấy .




Không lúc nào em ko nhớ đến cô ấy cả ... tuy cô ấy đã chịu làm bạn với em sau khi em thổ lộ và bị cô ấy giận .Chúng em có nói chuyện với nhau nhiều lần qua internet cho dù em nói rất nhiều và cố gắng làm cô ấy vui , em luôn nói chuyện với 1 thái độ hy vọng với cô ấy . nhưng em không hiểu tại sao cô ấy lại ko hiểu cho em dù chỉ 1 chút ... thỉnh thoảng cô ấy có cười với em nhưng em thấy rất gượng ... em cảm thấy cô ấy rất '' ko ưa '' mình .. Đã nhiều lần em tự nhủ sẽ quên cô ấy , nhưng em ko thể làm được ...cô ấy là 1 người ít nói ... vẻ ngoài rất lạnh lùng nhưng tính rất hiền và thoải mái ...em mong sao cô ấy hiểu được tình cảm của em ...em rất ít khi liên lạc được với cô ấy ... hầu như em chỉ gặp cô ấy khi online ...
mọi người có cách nào giúp em được ko ...em ko biết làm thế nào để cô ấy hiểu được Tình cảm của em .em rất buồn và cô đơn ...em rất cảm ơn nếu ai tư vấn giúp em ...
em là người rất thẳng thắn ... thế nhưng khi gặp cô ấy em chỉ biết đứng im và im lặng ko biết nói gì cho cô ấy hiểu ... có lẽ em đã rất yêu cô ấy ...mong mọi người giúp em

Chuyên gia trả lời

Chào iumeoxinh!
Đọc những dòng tâm sự của em tôi hiểu rằng em có một tình yêu sâu sắc với người bạn gái của mình. Em nói rằng, em lúc nào cũng nhớ cô ấy, “rất yêu cô ấy”... Bất cứ một người con gái nào khi biết có một chàng trai “si tình” mình với một tình yêu như thế cũng rất xúc động và trân trọng. Chắc chắn cô ấy hiểu tình cảm của em dành cho cô ấy, và cô ấy “đã chịu làm bạn với em sau khi em thổ lộ”. Nhưng có điều cô ấy đã từ chối em. Em có nghĩ gì sau khi cô ấy từ chối mình? Phải chăng cô ấy muốn biết tình cảm thật sự của em dành cho cô ấy như thế nào qua những ứng xử tiếp theo sau này của em? Hay phải chăng cô ấy chưa sẵn sàng để đón nhận tình yêu ấy? Cũng có thể trong quá trình quen biết giữa em và cô ấy, thời gian quen nhau chưa đủ chín nên cô ấy chưa tìm thấy sự đồng cảm với em khiến cô ấy từ chối. Mà như em nói, em rất ít khi liên lạc được với cô ấy, hầu như chỉ gặp khi online. Liệu có phải sự ít gặp nhau đối diện đã không tạo ra được cơ hội tìm hiểu về con người, tâm tính, tình cảm của nhau không? Điều này có gợi cho em suy nghĩ gì không?

Iumeoxinh à!
Trong tình yêu, ngoài chuyện nói ra tình cảm của mình với người mình yêu thương cũng cần có sự tiếp xúc, tìm hiểu nhau lâu dài để thấy được sự giao cảm hòa hợp ở hai tâm hồn nữa. Đây là cơ hội cũng như điều kiện để cả hai hiểu và yêu mến nhau hơn. Em có nói rằng, em cảm thấy "cô ấy không ưa mình” vậy em có biết cô ấy không ưng ý mình ở điểm nào không? Về cách ứng xử hay về cách “tấn công” tình cảm của em với cô ấy? Biết đâu, cô ấy không ưng em ở cách bày tỏ thái độ hay là cô ấy thấy hành động “cố gắng làm cho cô ấy vui” chính là điều làm cho cô ấy cảm thấy không thoải mái?
Có một điều em nói, khi gặp cô ấy em chỉ biết đứng im và im lặng ko biết nói gì cho cô ấy hiểu. Liệu cô ấy có hiểu cho em khi cô ấy không biết em định nói điều gì với cô ấy không? Em có thấy đây là một hạn chế trong giao tiếp của mình không? Em sẽ làm gì để có thể khắc phục được điều đó và tạo cho mình một tác phong giao tiếp tốt hơn, nói chuyện lưu loát, rõ ràng, mạch lạc tình cảm của mình cho cô ấy hiểu. Nếu cô ấy tìm thấy ở em một chỗ dựa chắc chắn cô ấy sẽ chấp nhận tình yêu của em dành cho cô ấy. Ngược lại, cô ấy sẽ từ chối em. Vì trên đường đời cô ấy có thể sẽ gặp được người phù hợp hơn em và cô ấy cảm thấy hạnh phúc vì những điều đã quyết định. Bản thân em có thể sẽ gặp một người con gái khác hiểu được tình cảm của em, và yêu em hơn cô ấy. Yêu nhau đâu chỉ là phải có được nhau, mà điều quan trọng là mang đến cho nhau sự hạnh phúc. Tôi nghĩ thời gian sẽ là câu trả lời tốt nhất cho những câu hỏi của em.

Em bảo rằng, em là người rất thẳng thắn. Chắc em cũng hiểu thẳng thắn là một tính cách tốt. Tuy nhiên, nó phải được vận dụng vào hoàn cảnh phù hợp. Nếu thẳng thắn quá cũng sẽ tạo ra những bất lợi, nhất là trong chuyện tình cảm. Vậy điều em muốn thẳng thắn với cô ấy là gì? Phải chăng em muốn nói với cô ấy là em yêu cô ấy thì cô ấy phải đáp lại tình cảm của em? Một câu hỏi đặt ra ở đây là cô ấy có thẳng thắn với em không? Qua những điều em nói tôi thấy rằng, mặc dù không muốn làm cho em tổn thương nhưng cô ấy vẫn thẳng thắn từ chối tình cảm của em. Đó là điều cô ấy đã rất trung thực khi cô ấy chưa cảm thấy có tình cảm với em. Điều này có thể làm em thấy buồn và cô đơn. Trong tình yêu có những lúc cảm thấy sự ngọt ngào, cay đắng, buồn tủi và cô đơn. Nhất là khi ta thấy mình thất bại không được đền đáp. Nhưng nó làm cho ta ngày một cứng cáp và trưởng thành hơn. Có thể em không có được tình yêu của cô ấy, nhưng chắc chắn em sẽ có thêm kinh nghiệm ứng xử trong cuộc sống của mình và hoàn thiện hơn bản thân trong tương lai.
Chúc em có những niềm vui đón chào ở phía trước!




Ám ảnh vì chuyện chồng, con yêu

(Tư vấn Khai Tâm) Trong cuộc sống gia đình mọi chuyện có thể diễn ra tốt đẹp, và có thể rơi vào chuyện “dở khóc, dở cười” do những người mình thương yêu nhất tạo ra. Những khó xử đó không phải ai cũng dễ dàng vượt qua khi mà nhận thức và quan niệm của mỗi người có sự khác nhau.

Giữa không gian ấm cúng, tĩnh lặng đậm chất dân gian cuả quán café Cội trong lòng thành phố Biên Hoà (Đồng Nai) chị H tin tưởng và chia sẻ với nhà tham vấn câu chuyện mà chị giữ kín bấy lâu trong lòng. Chị nói rằng chị muốn chia sẻ câu chuyện cuộc đời mình với mọi người để vơi đi nỗi buồn cũng như mong những người có cùng hoàn cảnh như chị sẽ được đồng cảm, san sẻ tâm tư…
Ngày ấy, cách đây hơn hai mươi năm khi chị mới là một cô sinh viên xinh đẹp vừa tốt nghiệp đại học đang bay bổng trong một tình yêu đầy chất lãng mạn với một bạn trai gần bằng tuổi mẹ chị. Cả hai yêu nhau say đắm bất chấp sự phản đối quyết liệt của gia đình. Chị thì cho rằng anh ấy là người đáng tin cậy, chênh lệch tuổi tác giữa hai người không là sự cản trở cho một hôn nhân hạnh phúc. Bố mẹ lẫn người thân lại cho rằng, một người đàn ông lớn tuổi lập gia đình muộn, gần ngang bằng tuổi “bố mẹ vợ” sẽ rất khó cho mọi người khi xưng hô với nhau đã thế tính cách và ăn mặc thì đồng bóng như “pê đê” chắc hẳn phải có vấn đề. Chị ghê sợ “pê đê” và không hiểu hết về “pê đê” nhưng chị không tin đó là sự thực và nhất quyết không nghe lời cha mẹ, cố tìm mọi cách để lấy được anh và áp dụng phương án: bỏ nhà đi, giả mạo có thai, tự sát…Cha mẹ thương con, xót xa nuốt nước mắt để chiều lòng với hi vọng chị tỉnh ngộ với hạnh phúc của mình.
Uống thêm ngụm café để tăng lòng tự tin rồi chị tiếp tục câu chuyện,… đám cưới của chị đã diễn ra thật đẹp và đình đám thời bấy giờ. Chị cảm thấy hạnh phúc viên mãn với tình yêu của mình.
Mọi chuyện có lẽ sẽ đúng như điều chị mơ ước có một người chồng điềm đạm, ít nói nhưng biết quan tâm tới vợ, một cậu con trai khôi ngô, ngoan ngoãn, khỏe mạnh. Gia đình nội ngoại ai cũng thấy mừng cho anh chị . Nhưng…mọi chuyện vẫn tại chữ nhưng. Sau 10 năm ngụp lặn trong hạnh phúc, bất hạnh đổ xuống đầu chị khi mà một lần chị bất ngờ tìm trong số giấy tờ cũ của anh có một lá thư vĩnh biệt. Có điều lạ là thư anh gửi không phải dành cho bạn gái cũ mà là một người đàn ông. Chị choáng váng và suy sụp. Những lời cha mẹ nói năm xưa như sống lại làm chị thấy nghi ngờ, cần phải kiểm chứng. Tuy mang định kiến về “pê đê” nhưng với niềm tin vào tình yêu anh dành cho chị, chị vẫn hi vọng đó là sự nhầm lẫn. Mặc dù đau lòng nhưng chị vẫn nén vào trong để đi tìm cho mình một câu trả lời chính xác.
Sự thật cũng phơi bầy trong một lần chị vô tình thấy anh đi cùng với một người đàn ông luống tuổi vào nhà nghỉ cách nhà chị vài con phố. Chị bám theo và nhìn thấy cảnh hai người âu yếm, tay trong tay tình tứ…chị cố sức lết mình lao đến và chửi mắng anh thậm tệ. Anh biết mình đã bị “lộ” nên không có phản ứng gì.
Mười năm hạnh phúc kết thúc bằng một sự thật đau đớn, chị đã bị anh phản bội chỉ vì một người đàn ông khác. Nỗi đau của chị chính là suốt mười năm qua chị không biết anh là người lưỡng tính và là kẻ dối trá “sành điệu” bên cạnh chị. Chị chia tay anh và tự an ủi trông chờ vào cậu con trai duy nhất, chỗ dựa cho cuộc đời chị về sau.
Nỗi đau của chị đã vùi sâu được mười năm, tưởng chừng hạnh phúc đã trở lại sau ngần ấy mất mát. Nhưng nỗi đau lại chồng chất nỗi đau theo như chị nói, có thể là chết đi sống lại mấy kiếp người khi mà cách đây một tháng, người con trai duy nhất của chị thổ lộ đang yêu một cậu bạn sinh viên học cùng lớp. Chị sốc nặng và ngất đi khi nghe con nói, con và bạn ấy đã quan hệ tình dục với nhau sau nhiều lần hẹn hò. Ác cảm của chị về chồng tái hiện. Chị la hét, đập phá trong vô vọng và không tin vào điều con nói. Chị rơi vào trầm cảm nặng, các bác sĩ đã cho chị uống thuốc an thần để cố quên đi “bi kịch” đời mình, nhưng khi hết tác dụng của thuốc chị lại trở về với những ám ảnh “di truyền” trong gia đình mình…
Đêm tối dần buông xuống, ánh đèn thành phố tỏa sáng như nhắc nhở mỗi người trở về với mái ấm gia đình của mình…chị cáo từ ra về khi nhà tham vấn chưa kịp chia sẻ với chị được điều gì.
Nhìn dáng chị nghiêng nghiêng, chênh vênh giữa nhập nhoạng của hoàng hôn. Nhà tham vấn cảm nhận được nỗi đau của chị. Nỗi đau ấy kéo dài bao lâu nữa phụ thuộc vào khả năng chấp nhận thực tế của chị. Có thể nói rằng, không có liều thuốc nào có thể thay thế được bằng liều thuốc của trái tim. Một liều thuốc tinh thần, đó chính là tình yêu thương, khát vọng mong con hạnh phúc sẽ là động lực để chị vượt qua tất cả những gì mà chị cho là trái ngang, bệnh hoạn và bất hạnh. Thực tế sẽ phũ phàng và bế tắc hơn khi chị không xóa bỏ được trong suy nghĩ rằng những người pê đê, đồng tính,.. người ở thế giới thứ 3 là bệnh hoạn, biến thái.
Nhà tham vấn nhận thấy, không chỉ riêng chị mà còn rất nhiều người có định kiến về người ở “thế giới thứ 3”,.. nhưng mỗi người với mỗi hoàn cảnh nếu có cái nhìn cởi mở, biết trân trọng người khác dù họ có sự khác biệt với mình thì mọi “ác cảm” hay định kiến cũng sẽ dễ dàng được cởi bỏ trong chính tâm thức của mình. Mọi gánh nặng về tâm lý sẽ được giải tỏa khi biết lắng nghe, sẻ chia và đồng cảm với người khác.
Khi rời xa Biên Hòa nhà tham vấn hi vọng, sau khi tâm sự với nhà tham vấn chị H sẽ vơi bớt nỗi buồn và tìm thấy ý nghĩa của hạnh phúc trong chính mái ấm gia đình của mình!

Mã Ngọc Thể